Chớ có mà mong chớ có chờ,
duyên phận nào đâu? Chuyện tầm phơ!
Cứ tưởng sẽ là... ghê gớm lắm,
mới biết rằng xong, mới sững sờ!
Làm một, mà
ăn hết những hai,
lấy ai lo
liệu, biết lấy ai,
Lại còn toan
tính cho bầy trẻ.
chả biết mọi
người có nhá gai?
Người bảo tớ điên...tớ chả điên,
tớ lo, tớ nghĩ, hoá tớ phiền.
Chuyện đời, phó mặc cho bu nó,
một cút uống vào, sướng quá tiên.
Hà Nội, 1992.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét