Hồi còn là sinh viên năm thứ hai tại một
trường Đại học ở Hà Nội, trong một kỳ đi lao động thực tập tại công trường xây
dựng Nhà máy Dệt 8/3, tôi được ghép vào một tổ bê-tông có mười lăm người mà đến
ba phần là nữ.
Hồi đó tôi còn trẻ khỏe, ngây thơ, nên
khi cùng sinh hoạt ăn ở với công nhân, tôi cũng sớm hòa nhập với mọi người và
được mọi người yêu mến coi như một thành viên trong tổ vậy.
Ca bê-tông có Hoa là cô gái xinh ngoan,
dịu dàng nhất mà thực lòng hồi đó tôi cũng rất mến.
Hoa là người được “lọt vào mắt xanh” của
ông Ca trưởng. Ông ta là một cán bộ tập kết người khu Năm hơn bố Hoa đến hai
tuổi, đã già lại xấu, cặp mắt thì nhiều lòng trắng hơn lòng đen, cặp môi đỉa
trâu to bự, thâm xì với điếu thuốc vê hôi rích không lúc nào không “thường
trực” trên đó. Sự đeo bám và bủa vây “người đẹp” của ông Ca trưởng rất quyết
liệt không kể ngày đêm, sáng tối, đến nỗi cô bé sợ hãi phải lẩn tránh như lẩn
tránh bệnh dịch, điều này khiến “nhà lãnh đạo” cảm thấy vô cùng bực bội.
Thế rồi ít lâu sau người ta thấy xì xào
về Hoa một chuyện gì đó, mà điều đáng để ý là các chàng trai theo đuổi cô bé cứ
giãn dần ra. Mấy bác già thì buồn rầu ra mặt, tôi chỉ là anh chàng sinh viên
thực tập tại công trường, thành ra không ai cho biết chuyện.
Trong một lần giải lao giữa ca tôi đã hỏi
nhỏ Hoa, nào ngờ em đã òa khóc và chạy té đi như bị ma đuổi. Bác Nhân, một bác
già trong tổ mà tôi coi như mẹ đã túm lấy vai tôi lôi ra tận đằng xa, gắt lên
rằng:
- Mày có học mà sao
ngu thế?
- Cháu có biết gì
đâu, chỉ thấy Hoa nó buồn thì hỏi thử xem có thể giúp được gì không, sao bác
lại mắng cháu?
Bác Nhân nói như
mếu:
- Mày có biết vì sao
nó buồn không đã?
- Không ạ, biết thì cháu còn hỏi làm gì.
- Cha tổ thằng chó già không làm gì được
con bé, liền tung tin bậy để làm hại nó, thật là khổ quá chứng!
- Tung tin gì cơ ạ?
- Mày không biết thật à? Thế mày có biết
tại sao thằng Hưng đang theo đuổi con Hoa lại tự dưng lảng ra không?
- Không ạ.
- À mà phải, mày là sinh viên đến thực
tập ở đây vài ba tháng rồi lại đi, nên không biết cũng là phải. Thôi tao nói
cho mày biết vậy, thằng chó ấy đã tung tin là con Hoa không có ... Con gái dù
xinh đẹp, nết na bao nhiêu đi nữa mà không có “cái ấy” thì còn ai còn dám theo
đuổi, lấy về làm gì cơ chứ!
- Không thể như thế được!
- Sao, mày bảo sao?
- Một cô gái khỏe mạnh, phát triển bình
thường như Hoa, nếu không may có bị như thế thì đi bệnh viện phẫu thuật, cấy
ghép vẫn có thể trở thành một cô gái bình thường được, bây giờ khoa học tiến bộ
có thể giải quyết nhiều việc còn khó hơn như vậy cơ bác ạ.
- Việc gì phải đi bệnh viện, việc gì phải
cấy ghép? Bác già gay gắt hỏi dồn tôi.
- Cháu nghĩ nếu như
Hoa không có...
- Nghĩ, nghĩ cái con
khỉ, sao nó lại không có, mày không thấy vú nó nở nang, mông nó tròn trịa, ...
của nó không to bằng mặt thằng chó kia ấy à!
- Gớm, bác nói gì mà
ngoa ngoắt thế!
- Chứ lại chả ngoa ngoắt!
Hoa đang bị một scandal(1) khó có thể trình
bày cùng ai được, mấy hôm sau tôi gặp bác Nhân bàn bạc, muốn cùng bác phá vụ
tai tiếng này, tôi nói:
- Bác ạ, hôm nào ca ta cũng tắm công cộng
sau giờ làm việc, - hồi ấy chưa có bình nước nóng, cả hơn chục con người có
thùng phi nước mà một người được cắt ra để đun nóng, rồi pha ra mà tắm với
nhau, nam một bên, nữ một bên chỉ cách nhau có một cái tường lửng, bên này nói
bên kia nghe rõ mồn một, nhiều anh lúc phởn lên còn múc nước hắt sang bên nữ
chẳng may mà hắt trúng phải một bác già thì lập tức được nghe ngay một “bản cải
lương” gồm rất nhiều cung bậc và rất giàu hình ảnh mà lúc thường muốn được
“thưởng thức” cũng không phải là dễ - bác cùng hai, ba cô nữa giả vờ kỳ cọ cho
Hoa, thình lình tụt quần cô ấy ra, rồi cùng nói to lên là Hoa cũng có....rất
bình thường. Như thế là mọi người đều biết, bên nam dù không được nhìn thấy
nhưng vẫn nghe thấy, bác thấy thế nào ạ?
- Ừ, thế mà tao không nghĩ ra! Bác Nhân
gật đầu công nhận.
Mấy ngày sau sự việc đã xẩy ra đúng như
đã bàn bạc và thành công ngoài cả dự kiến, khiến Hoa xấu hổ phải nghỉ ở nhà mất
mấy hôm liền. Ông Ca trưởng cũng đến chơi, không ngờ lại gặp mấy bác già đang ở
đấy bị họ nói móc cho mấy câu thật độc địa, khiến ông ta phải lủi thủi ra về như
chó cụp tai.
Những ngày sau đi làm, Hoa cứ thấy tôi là
lảng mất, làm tôi cũng lúng túng chẳng biết xử sự thế nào.
Mấy bác già thì vun vào:
- Có học có khác, thôi mày đã có “công
phá án” thì mày với con Hoa cứ lấy quách nhau đi cho thằng “khỉ độc” ấy nó
trắng mắt ra!
Nhìn về phía Hoa thấy mặt em ửng đỏ, làm
cho tôi cũng thấy thật bồi hồi cảm động.
Tôi nói với bác Nhân mà cũng như để nói
với em:
- Nhà cháu nghèo
lắm! Học xong cháu cũng chưa
dám lấy vợ ngay bác ạ.
- Thế nào, con Hoa có đợi được nó không?
Bác hỏi Hoa.
- Em đừng đợi, tôi vội nói, anh chưa dám
nghĩ đến chuyện vợ con đâu!
- Em biết - Hoa hờn dỗi cúi xuống nói
nhỏ - chỉ vài năm nữa anh tốt nghiệp trở thành kĩ sư, ai lại lấy một con công
nhân bê-tông như em!
- Không phải thế, anh nói thực lòng. Phải
dăm năm nữa anh mới dám nghĩ đến chuyện vợ con, nếu em đợi được thì anh hứa...
- Không đến lượt anh hứa đâu, anh kĩ sư
tương lai ạ! - Cậu Hưng vội lên tiếng - Muốn “đấu súng” với đây thì hẹn giờ
và cho biết địa điểm.
Ba tháng sau, vào cuối mùa thu dịu ngọt
của năm ấy, Hoa bước lên xe hoa về nhà chồng, tôi cũng có mặt trong buổi liên
hoan vui vẻ ấy. Tôi tặng em một bó hoa thật đẹp và chúc em hạnh phúc.
Em đã thì thầm nói với tôi:
- Hạnh phúc này em muốn chia xẻ cùng anh,
“nhà thám tử” tài ba của em ạ.
Lời nói ấy theo tôi đến mãi tận bây giờ.
Hà Nội, 2004.
(1) Scandal: vụ tai tiếng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét