tháng 9 23, 2014

Dị vật

Có một người khi sinh ra thì bình thường như mọi người, khi năm sáu tuổi anh ta bị tai nạn, một dị vật nhỏ xíu đâm vào tim, nhưng anh ta không chết. Một thời gian dài anh ta không có điều kiện chạy chữa, sau thành cố tật, chữa cũng chẳng khỏi.
Anh ta sống gần trọn đời với trái tim tật nguyền, nhìn mọi vật đều thấy nó gớm ghiếc, cái gì cũng xám xịt, cũng trở nên đáng sợ, không dám gần ai nữa. Anh ta trở thành con người đau khổ, không yên tâm với bất cứ việc gì. Suốt đời suy tư, trăn trở, suốt đời lo lắng, âu sầu, không thấy hạnh phúc ở đời, chẳng thấy niềm vui trong cuộc sống. Lấy đạm bạc làm thanh thản, lấy nhân nghĩa làm lẽ đời.
Anh ta thành người lập dị, ai ai cũng xa lánh, mọi người đều không ưa.
Mãi gần cuối đời anh ta gặp được một danh y tài giỏi cứu chữa, lấy trái tim một con linh cẩu thay vào. Từ đó anh ta khỏe hẳn ra thấy cái gì cũng rõ ràng, trở nên tinh nhanh, tháo vát và rồi dần trở thành một con người khác hẳn, niềm nở, vui tươi nhưng cũng tham lam, bẩn thỉu như một con linh cẩu. Anh ta trở nên giàu có, bạn bè đông dần và luôn quanh quẩn bên người. Mọi người chuyển từ chỗ coi thường đến chỗ rất nể sợ anh ta.
Chỉ có người vợ nghèo của anh ta lặng lẽ bỏ ra đi.
Có người hỏi thì chị ta trả lời:
- Anh ấy đã đổi khác, thành một người khác. Trước kia dù bị tật nguyền nhưng anh ấy vẫn mang trong mình một trái tim người. Ngày nay tim đã khỏe, của cải đã nhiều, nhưng anh ấy lại biến luôn từ một con người thành một con linh cẩu! Vì thế tôi không thể ở lại được nữa! 

                                                                         Hà Nội, 2005.

Liên hệ:      DĐ: 0915140055


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét