tháng 9 24, 2014

"Made in Vietnam"

Hai ông bạn già lâu ngày mới gặp nhau thành ra có nhiều chuyện “để dốc bầu tâm sự”.
Sau một lô những câu thăm hỏi sức khỏe, gia cảnh, rồi cuối cùng đến cả chuyện chó mèo nữa.
Một lúc sau, ông béo đột nhiên hỏi ông gầy:
- Này bác còn nhớ ông Phương, Nguyễn Duy Phương, giáo sư tiến sĩ vật lý nguyên tử, trước những năm bảy mươi cùng dạy một khoa với bác ở Đại học Bách khoa Hà Nội không?
- Làm gì chẳng nhớ, công tác với nhau trên bốn chục năm, cùng ngành, cùng trường! Ông ấy được phong giáo sư tiến sĩ xuất sắc nhất trong ngành vật lý tại Liên Xô năm 1975. Hồi đó ông là người đem vinh quang về cho Việt Nam. Cả thế giới còn biết đến huống gì là tôi. Thế bác hỏi ông ta về việc gì?
- Chả là tối qua(1), tôi xem thời sự trên Truyền hình, thấy ông ấy xuất hiện nói là sau bao nhiêu thông tư, chỉ thị viết đến cuối tháng 6/2006 quyển sổ đỏ cuối cùng trên toàn đất nước sẽ được cấp!
Thế mà đến nay, đã cuối 2011 “cái sổ đỏ” của nhà ông ấy vẫn không làm được.
- Thật thế à, lý do tại đâu?
- Theo như ông ấy nói thì là do nhà ông ta ở K 13,14 gì đó trong phường Bách Khoa. Khu này chuẩn bị giải tỏa để mở rộng đường Đại Cồ Việt, nên không được cấp sổ đỏ!
Từ những năm 1960, ông ấy được bộ Đại học và Chuyên nghiệp phân cho ba mươi mét vuông ở đó, lúc ấy mới là một anh giảng viên ngoài ba mươi tuổi. Bây giờ đã là một Giáo sư Tiến sĩ  già trên tám mươi tuổi rồi.
Nguyện vọng ông ấy là muốn làm tròn nghĩa vụ công dân của mình: được sở hữu đất mình ở và nộp thuế cho nhà nước như những công dân khác!
- Theo như tôi biết thì khu ấy có đến mấy nghìn giáo sư, tiến sĩ, bét nhất cũng là Thạc sĩ của bốn, năm trường đại học: Mỏ, Địa chất, Hóa, Xây dựng,.. chứ có phải chỉ có mình ông ấy đâu! Toàn bộ bọn họ chẳng ai được cấp sổ đỏ, mà có làm sao đâu!
- Nhưng sao lại có sự phi lý đến thế?
- Bác bảo phi lý cái gì? Hay là tại ông ấy sợ khi giải tỏa thật, vì không có “sổ đỏ” (Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất) thì chỉ được đền bù theo giá đất lấn chiếm, đất không hợp pháp? Xin nói để bác yên tâm, cái dự án mở rộng đường Đại Cồ Việt có lẽ phải dăm, sáu chục năm nữa mới có cơ triển khai được. Lúc ấy ngay mộ ông giáo sư tiến sĩ già cũng đã phải di chuyển đến vài ba nghĩa trang rồi!
Việc gì phải lo trước sớm thế!
- Ô hay, sao từ chuyện nọ bác lại xọ chuyện kia thế? Tôi cho bác biết khu tôi đang ở có một cô gái chưa học hết lớp ba trường làng, do buôn bán kiểu gì không biết, phất lên. Bây giờ cô ấy chuyển sang kinh doanh nhà đất. Mua bất cứ miếng đất nào, bất cứ ở đâu, chưa xây xong nhà đã có “sổ đỏ”. Cô ta còn nuôi cả luật sư trong nhà nữa!
Bác thử giải thích xem vậy nó là “cái gì”!?
- Nó là “Made in Vietnam”!
Mà này hôm nào rảnh, bác giới thiệu ông Phương cho cô gái ấy. Chắc là sau khi tốt nghiệp vài “khóa học khôn” từ cô ta, ông giáo sư tiến sĩ già sẽ “không còn thắc mắc” nữa cũng nên!
Ông gầy nhìn ông bạn béo của mình cười như nắc nẻ nhưng mắt thì rưng rưng như muốn khóc và mồm lại méo xẹo đi như vừa bị ai tát một cái rõ đau.


  
                                                     Hà Nội, 2011.
(1) ngày: 27/8/2011



Liên hệ:      DĐ: 0915140055

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét