Căn nhà nhỏ trống vắng, chỉ còn lại hai
ông cháu.
Ông lão nắm lấy tay thằng cháu nội phều
phào dặn dò:
- Cháu ạ, ông đã yếu lắm rồi, không còn
sống được bao lâu nữa, cháu sẽ thay ông để đòi lại mảnh đất của các cụ để lại.
Đây không chỉ là đất đai, không phải chỉ là của cải đâu mà là vong linh của tổ
tiên, là di sản của ông cha để lại nữa!
Đứa cháu mới lớn, nước mắt dòng dòng, nắm
chặt tay ông gật gật cái đầu. Nó biết là ông nó yêu nó lắm, nó cũng yêu ông
lắm, nhưng việc đòi lại mảnh đất của các cụ đã hai chục năm nay rồi, với một
tập hồ sơ dày gần bằng một quyển tự điển, số trang đã lên tới hàng trăm, được
ông nội nó giữ gìn cẩn thận và phô-tô ra hàng chục bản, gửi khắp các cơ quan từ
địa phương phường, xã đến các Bộ trên trung ương. Ở đâu cũng được người ta trả
lời rất cởi mở, có tình có lý, nhưng vụ việc cứ như một quả bóng bôi mỡ, nó cứ
chuội đi từ “sân đội” này sang “sân đội” khác một cách rất khéo léo. Chỉ có
những người đã đọc truyện ngắn “Điệp viên OX 13” của Azit Nêxin thì mới thật
thông cảm được!
Nó biết, hai chục năm nay ông nội nó
không chỉ mất công, mất thời gian mà gần như đồng lương hưu ít ỏi của ông đã bị
hút trọn vào việc này. Nó thấy ông bà nó đã phải nhịn ăn, nhịn mặc, tằn tiện
từng đồng bạc nhỏ mà ngay đến tiền quà bánh cũng chẳng còn được dùng vào đúng
mục đích của nó nữa. Bởi một tờ giấy chứng nhận là ông bà nó là người đã từng ở
địa phương ấy, dù đã đưa đủ các chứng cứ xác minh, thì khi xin một con dấu
chứng nhận cũng mất gần năm lương hưu của ông nó. Xin sao một cái quyết định cũ
của tỉnh cũng lại mất một năm lương hưu nữa. Thế thì làm gì chẳng phải nhịn ăn,
nhịn mặc, ông bà nó làm gì chẳng kiệt quệ! Làm gì chẳng gục ngã!
Bố mẹ nó cũng nghèo phải làm ăn vất vả để
tồn tại, nhưng cái chính là không còn tin vào “giấc mơ huy hoàng” mà ông nội nó
đang theo đuổi, nên chẳng quan tâm mấy tý đến việc đòi đất của ông lão.
Nó yêu ông nên không nỡ nói với ông rằng
trong thâm tâm nó cũng chẳng tin mấy tí vào việc ông nó đang làm. Bản thân nó
đang đi học, còn ăn bám gia đình thì làm sao có thể quyết định việc gì được.
Nó cũng đã biết mảnh đất đó là nhà của cụ
nội nó, ở sát cạnh một nhà máy lớn, nhà máy Xi măng Hải Phòng. Chiến tranh huỷ diệt của đế quốc
Mỹ năm 1972, nhà máy Xi măng lại là mục tiêu chính của cuộc huỷ diệt và như các cụ đã
nói “gần nhà giàu, đau răng ăn cốm”, nhà của cụ nội nó cũng bị phá huỷ theo.
Thời kỳ ác liệt ấy, ông nội nó chỉ kịp về đưa các cụ đi sơ tán. Rồi cuộc chiến
cứ lan rộng mãi ra, nặng nề mãi lên. Khi còn chiến sự không ai dám về đất cũ để
xây dựng lại. Thế là nhà máy Xi măng đã cho xây tường bao, bao quanh cả khu vực dân
cư vào trong đó. Sau khi hết chiến sự, do nhà máy Xi măng gây ô nhiễm nên thành phố
di dời đi một địa phương khác. Chỗ đất của nhà máy cộng với đất đai của khu dân
cư được thành phố quy hoạch lại, nói một cách dân dã hơn, dễ hiểu hơn là đã
được chia chác xong xuôi đâu đấy cả rồi.
Ông nội nó thấy vậy bèn làm đơn đòi lại
đất của bố mẹ mình. Từ lúc gửi lá đơn đầu tiên đến giờ đã hai chục năm rồi,
niềm tin tưởng, sức lực và tiền bạc trong nhà cứ vơi dần đi, cạn kiệt đi. Đến
bây giờ thì không mấy người biết chuyện còn tin là ông nó đòi được đất nữa!
Nhưng như để chiều theo cái nguyện vọng, cái ao ước cuối cùng của một người già
đã gần đất xa trời, nên trong nhà không ai nỡ can ngăn!
Cuối cùng vì thương ông nội nó, bố nó
đành lén mặc cả là sẽ chi cho những người có thẩm quyền giải quyết một số phần
trăm đáng kể, để cố đòi được đất!
Mấy hôm nay thì ông nội nó không ngồi dậy
được nữa, cứ héo hắt dần rồi việc gì đến phải đến. Khi mọi người đều tập trung
đông đủ để tiễn ông lên đường, lúc ông lão đã thở hắt ra và không nói được nữa,
mồm đã méo xệch đi, nhưng vẫn như đang cố dặn lại một điều gì, thì có một tờ
công văn từ thành phố gửi đến. Nó bóc vội ra đọc, nước mắt nó rơi lã chã rơi
trên tờ giấy, nó bỗng hô lên rất lớn với mọi người:
- Cả nhà ơi! Họ đã đồng ý đền bù đất cho ông
nội rồi đây này! Trong này nói thế mà! Đây này, ai không tin thì đọc đi!
Mọi người đổ xô vào phía nó, ai cũng muốn
đọc trước. Tờ giấy được truyền từ người này qua người khác một cách nhanh vùn
vụt đến nỗi có người đã nổi cáu lên vì
mới cầm chưa kịp đọc đã bị giật khỏi tay.
Nó quay lại với ông, thì ông nó đã đi
rồi, trên khoé mắt già nua một dòng nước mắt trong vắt vẫn còn đang rỉ, nhưng
trên môi người chết thì lại nở một nụ cười mãn nguyện.
Nó gào lên một tiếng thật khủng khiếp:
-“Ông ơi!”!
Trong khi đó mọi người hoan hỉ nói cười,
chẳng ai thèm để ý đến tiếng thét xé lòng của nó.
Hà
Nội, 2009.
Liên hệ: DĐ: 0915140055
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét