“Đồng
Đăng có phố Kỳ Lừa”,
câu hát từ
xưa,
sao mà tha
thiết!
Em chưa lên, nên em chưa biết,
động Nhị thanh, Tam thanh đẹp đến
nhường nào!
Tô thị bồng con,
chờ chồng tít
tận trên cao,
vẫn khắc khoải mong có ngày đoàn tụ.
Ôi tình
yêu,
từ xưa vẫn là điều bất tử,
luôn làm cho
xúc động trái tim người.
Cái rét trên này... rét lắm em ơi!
Mà hoa mận trắng tinh vẫn nở,
cái trinh trắng của núi rừng
mới vỡ
như em yêu trong trắng
ngày nào.
Anh chỉ muốn làm một viên sỏi nhỏ
dưới chân thành nhà Mạc trên cao
để thấy được cuộc đời thay
đổi!
Nếu chưa biết, tức là không có lỗi,
nhưng chẳng đến Lạng Sơn, thì có tội đó em!
“Tay
cầm bầu rượu nắm nem”...
mà cứ ngỡ có ai ở
cạnh.
Đêm xứ Lạng, dẫu rằng rất lạnh
Vẫn cứ thấy ấm lòng
từ những Hội Ban sơ.
Anh muốn cùng em...
xứ Lạng vẫn chờ!
Lạng Sơn, 2000.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét