tháng 9 18, 2014

Vè chia tay

Ve vẻ vè ve,
Tuấn Anh ít nói,
cái vè hết việc.
mà lại rất siêu
Dù rằng rất  tiếc,
Lầm lũi sớm chiều,
cũng phải chia tay.
lo làm khối lượng.
Hơn một năm nay,
Nhật Thăng cũng sướng
chúng mình cộng tác.
tay phải ông “Ta...”
Công việc dù khác,
Mặt hay đỏ rừ,           
cũng chỉ một thôi.
nói thì quang quác.
Kết thúc kịp thời,
Bác Ngôn “bai-pát”,
công trình đã trọn.
phải gánh mấy bồ.
Việc to, việc mọn,
Mà vẫn tỉnh khô,        
cũng đã hoàn thành.
ung dung thư thả.
Chia tay các anh,
Bác Hải vội vã,
sao mà lưu luyến.
chạy đủ sáu cầu.
          ***
Mặc kệ cho râu,
Bác Hoà đáng mến, 
đâm ra tua tủa.
vẫn khoẻ nhất vùng.
Bác Huy chịu khổ,
Chia đều năm mâm,
cứ phải ngồi lỳ.
mỗi mâm một cút.
Dù rất muốn đi,
Bác Soa cao cấp,
       cũng không đi được.
chuyên viên đại tài.
Anh Trung cầu Mẹt,
Vẫn lẳng lơ hoài,
về nhất, về nhì.
“Ai choa cũng thích!”
Rượu uống tì tì,
Bác Lương lích kích,
vẫn không sao cả.
những ép cùng bơm.
       Tiến Minh cũng lạ,
Từ sớm tới hôm,         
vẫn trẻ, vẫn tươi.        
một mình vất vả.
cứ ngỡ đôi mươi,       
Bác Nghĩa lạ quá,
Khối em xin chết.
tay sỏ túi quần.
       Xuân Hoà tuy mệt,
Từ Dậu, tới Dần,
        vẫn “phải” về quê.
Đồng Đăng vẫn nổi.
Bu nó sướng mê,
Văn Lượng ít nói,
như vơ được của.
mà thật lắm tài.
Viết Luận giàu có,
Khảo sát hơn người,
mỗi tối chơi bài.
“CAD” hơi siêu đấy.
Biếu bạn một hai,
Soạn ta cũng khoái,
trăm ngàn tiêu vặt.
chuyện lập gia đình.
Quang Vinh cũng rất
Nhưng vợ phải xinh,
quý mến bạn bè.
       lại vừa phải trẻ.
Vì thú say mê,
Văn Khánh mạnh mẽ,
đêm đêm mất của.
chấn ở Chi Lăng.
Thành trông khắc khổ,
Đất hiểm ngàn năm,
mà rất dẻo dai.
bây giờ vẫn khó.
Vắng mặt một ngày,
       Dương ta lớ ngớ,
khối anh như ngọng.
chưa quen việc làm.
Bích Thuỷ hơi chậm,
Lắm bữa bị oan,
nhưng lại rất chăm.    
phát buồn, phát bực.
Con mắt lá răm,
Hưng ta rất tức,
khối anh chết mệt.
chẳng có bạn chơi.
Kim Sơn xinh nhất,
Uống bia giải khuây,
theo mất nhà thầu.
cùng “Trung Tây” vậy.
Nói ra thêm rầu,
Hoàng Hà mới đấy,
buồn ri thúi ruột.
cũng cưới vợ rồi.
Ấy là kể nốt,
Thật sướng một đời,
cái chuyện con voi..
vừa xinh, vừa giỏi.
Bây giờ chia tay, 

chúc cho nhau khoẻ.



             Lạng Sơn, 2000.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét