Hôm trước là hòn đất đen,
hôm sau nặn bụt, đặt lên tam toà.
Linh thiêng cũng bởi người ta,
lầm rầm khấn vái, hoá là linh
thiêng.
Người đâu từ
khắp mọi miền,
cúi đầu lạy
lục, niềm riêng sụt sùi.
Mong rằng
bụt sẽ thay trời,
nhón tay làm
phúc, đổi đời nay mai.
Trên cao, bụt đất mỉm cười,
cha con chắc mẩm là trời đã nghe.
Thường thời mắt trợn, răng nhe,
đến khi ngắc ngoải, muốn che chở
giùm.
Hà Nội, 1993.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét