Tôi nhớ những ngày thơ đã qua,
nồi gang, nắm cháy, chị người Hoa.
Chia nhau dấm dúi trong xó tối,
thơm thảo tình người, thơm thảo hoa!
Tôi nhớ
những ngày thơ đã qua,
lang thang
khắp phố, chẳng có nhà,
Bán
chè...bán cháo...xe than nhọ.
đắp đổi qua ngày, đắp đổi qua.
Tôi nhớ những ngày thơ đã qua,
chị em chia sẻ củ khoai cà.
Hốc cửa như hầm sâu thần thoại,
giấu cả kho tàng, tuổi thơ ta.
Tôi nhớ
những ngày thơ đã qua,
thời buổi
loạn ly, con xa cha.
Cố tìm hơi
ấm, trong xa lạ,
thấy cả ngọt
bùi, cả xót xa.
Tôi nhớ những ngày thơ đã qua,
khi nghèo, khi khổ, họ hàng xa,
Ai mà chẳng khiếp, ai chẳng sợ,
có cứ gì đâu, chính với tà.
Tôi nhớ
những ngày thơ đã qua,
giật mình
như trải giấc mộng tà.
Kiếp người
luân lạc, đâu bởi số,
bởi cả người đời, bởi cả ta.
Hà Nội, 1994.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét