Hai mươi năm trước, ta lấy vợ,
chẳng biết là duyên hay là nợ.
Chỉ thấy cuộc đời thật khó khăn,
sống chẳng hơn chết, thế mới dở!
Sinh được
hai con đã lớn to,
mừng đâu
chẳng thấy chỉ thấy lo.
Học hành
chẳng được đành dang dở,
làm thày
không xong, thì làm thợ!
Kiếm sống từng ngày, toát mồ hôi,
hạnh phúc thấy đâu, số kiếp thôi.
Cứ bảo ở lành, thì nhiều đức,
nhiều quá hoá thừa, thành cái tội.
Vợ chẳng
được nhờ, con chẳng trông,
tiền thì quá
ít, chức vụ không.
Một mớ kiến
thức không sử dụng,
để lâu gỡ
lại rối bòng bong.
Xưa khinh bán vợ, với đợ con,
ngày nay được vậy, thực sướng rơn!
Lạy trời cho được làm nô lệ,
tổ phụ mừng vui, sướng cháu con.
Vua Hùng
chết xuống ở suối vàng,
chắc là cờ
bạc, nợ lan man.
Ắt mang cầm rẻ mảnh đất cũ,
sắm lấy
chiếc xe kéo đã tàng.
Cám cảnh chung quanh, cám cảnh nhà,
cả đời lay lắt, sống qua loa.
Cả một trào lưu đang cuồn cuộn,
cuốn cả án thư, cả cứt gà!!!
Hà Nội, 1989.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét