Ta sẽ chết vì cõi lòng tê tái,
trái tim
buồn, bỗng hoá cánh hải âu.
Ngày tháng qua, bay mải trên biển
lớn một màu,
tìm chẳng
thấy một nơi yên nghỉ.
Thương nhớ mãi bóng hình xưa trong
trí,
trái tim đau
cứ bay mãi không ngừng.
Biển rì rầm ca hát những chiều
trong,
mặt trời lặn
còn rướn mình nhắn hỏi.
Bay tới lúc trái tim ta mệt mỏi,
rớt xuống
tan hoà, cùng nước biển mênh mông.
***
Và ở nơi xa thẳm vô cùng,
ta nghe đập
tiếng trái tim biển cả.
Đến lúc ấy mảnh hồn ta đau khổ
sẽ lẫn cùng
trong tim lớn biển khơi.
Và cứ buổi chiều tàn,
hoàng hôn
xuống nhẹ rơi,
Ta sẽ thấy bóng hình em hiển hiện,
em nhìn
xuống và mỉm cười với biển,
Ta nhìn em ta nhìn mãi em ơi,
sóng biển rì
rầm cứ vỗ mãi không thôi,
như nhịp đập trái tim ta,
đau khổ.
Hải Phòng, 1970.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét