Ở Thị trấn Bophe thuộc Bang Balangnhang
miền Tây Hoa Kỳ người ta thừa ăn, thừa choi nên nảy ra ý định mở một trò tiêu
khiển mới là: Thi bốc phét.
Thể lệ cuộc thi rất rộng rãi, không hạn chế
đẳng cấp xã hội, tuổi tác, giới tính.
Giải thưởng rất lớn: một tỉ đô-la Mỹ.
Nhưng lại có điều kiện rất khắt khe là kẻ nào lên bốc phét bị người khác “bóc
vỏ”, không bảo vệ được thì phải bị thiến đối với đàn ông, và cắt buồng trứng
đối với đàn bà.
Tuy điều kiện đưa ra khắc nghiệt như thế;
nhưng do giải thưởng quá lớn, vô cùng hấp dẫn, nên danh sách xin thi đấu kéo ra
rất dài.
Qua mấy ngày đầu diễn ra cuộc thi, số người
bị thiến đã lên đến năm người, số bị cắt buồng trứng cũng là ba vị.
Nhưng đến ngày hôm sau, có một người đàn
ông Châu Á đã đứng tuổi lên “diễn đàn” và kể một chuyện là làng anh ta trước
kia có thờ một ông thần “nhòm”.
Đến hội các cô thanh nữ chỉ được mặc mấn
(váy ngắn), trong không được “che đậy” gì, nhảy nhót trên một sàn đằng trước,
cao hơn hẳn ban thờ, để thần “nhòm” kiểm tra! Cô nào mất “màng” rồi thì lộn cổ
hộc máu chết tươi. Cô nào còn “nguyên vẹn” thì sau này sẽ giàu sang phú quí.
Thế là, đến hội các cô nô nức rủ nhau đến
thi “để thần nhòm”. Số chết tươi cũng nhiều, nhưng không ai ngăn được các cô ùn
ùn kéo lên để cho thần “kiểm tra”!
Một hôm, sau khi thần “kiểm tra”, một cô
tươi tỉnh bước xuống khoe là mình đã qua kỳ sát hạch và sau này chắc chắn sẽ
giàu có.
Mấy chàng trai chưa vợ xông đến xin được
cùng cô kết duyên.
- Một anh trúng tuyển lọt vào vòng chung
kết và sau này trở thành tỉ phú! Người đàn ông đó chính là người đang đứng
trước các vị kể chuyện! – TÔI ĐÂY!
Mọi người mới hỏi ông ta:
- Có đúng vợ ông, sau khi “sát hạch” vẫn
còn “nguyên vẹn” không?
- Vẫn còn đến bây giờ! Vì vợ tôi có cái
“của nợ” ấy đâu mà mất hay còn; thần có “nhòm toét mắt ra” cũng
chẳng thấy cái quái gì mà kiểm tra!
Ông này trúng giải một tỉ đô-la Mỹ. Đã
giàu lại càng giàu, đúng là “nước chảy chỗ trũng!
Mấy hôm sau hội thi lại treo giải to hơn:
hai tỉ đô-la!
Lại mấy người nữa bị thiến, mấy cô bị cắt
buồng trứng.
Nhưng hôm sau đó có môt người đàn bà cũng
đến từ đất nước trên, kể là làng bà ta thờ thần hoàng là thần “gắp cứt”. Vì thế
ngày hội làng món đưa lên cúng trên bàn thờ là “cứt”.
Cúng xong khi hạ lễ thì các vị chức sắc
trong làng “được thụ lộc” trước.
Mọi người nhao nhao phản đối, không tin.
Làm sao “cứt” mà lại ăn được!
Nhưng bà ta đã chứng minh ngay trước mặt
mọi người bằng cách ăn lem lẻm hết một bãi to tướng! Mọi người không ai dám đến
gần nên chẳng người nào biết có phải là bà ta ăn “cứt” thật hay chỉ là món ăn
giả làm như “cứt”?!
Tuy nhiên mọi người đều thấy mùi hôi thối
bốc lên nồng nặc.
Sau “chiến thắng” này, hai người trở
thành rất giàu có; nhưng cái quan trọng là họ nổi tiếng vì thế họ mở công ti
kinh doanh mặt hàng gì cũng phát triển đùng đùng.
Họ kết hợp làm ăn và sau này trở thành
một “cặp trời sinh”.
Họ mua hẳn cả toàn bộ đất đai của bang
Balangnhang, trở thành thống đốc bang đổi tên thành bang Bophe.
Nghe nói sau này bang Bophe to lớn mãi
lên, hùng mạnh mãi lên rồi trở thành một quốc gia độc lập có chủ quyền và đó là
một quốc gia khá lớn, dân số lên tới chín chục triệu người. Có tiếng tăm trên
thế giới được U-net-cô(1) công nhận.
***
Có người cả nghĩ thì lẩm bẩm:
- Thời buổi thật hết chỗ nói, muốn “khá
lên” thì phải biết “ăn cả cứt, đéo cả ma”!
Hà Nội, 2013.
(1) U-net-cô: United
Nation Educational Scientific and Cultural Organization: Tổ chức Văn lại hóa,
Khoa học và Giáo dục Liên hiệp quốc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét