Người đi kiếm bạc, tìm vàng,
ta về ghi nét thế gian khóc, cười.
Người đi tít tắp biển khơi,
ta vào lạch nhỏ, chép lời
trẻ thơ.
Người đi Tam đảo, Ngũ hồ,
ta không qua nổi câu thơ trữ tình.
Dẫu hay bởi tại cao xanh,
mà sao vẫn cứ trách mình
đa đoan.
Những mong dạ bạc, lòng vàng,
còn lưu được nét thế gian khóc, cười.
Hà Nội, 2002.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét