Thu đã về, nắng chìm sâu sắp tắt,
cánh hoa rơi, tan tác, cánh hoa rơi.
Lặng nhìn em, lòng trĩu chẳng nên
lời,
phải chăng đấy, lúc lòng ta bối rối!
***
Ta thầm yêu, nhưng không hề dám đợi.
Em cứ đi, em hỡi cứ đi.
Đời đón em, với muôn vạn mê si!
Ta tặng cả linh hồn ta cô
độc.
Hải Phòng, 1958.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét