Tôi đi tàu,
xuống uống nước sân ga.
Gặp một người quen
vốn là họa
sỹ.
Đã bỏ nghiệp học hành,
để xách ấm
len lên từng hàng ghế.
mắt mời chào
và miệng mua vui.
Nắm lấy tay nhau
nói chẳng lên lời.
Anh rót nước đưa tôi rồi cúi
xuống.
***
Nghiệp đời vậy,
biết bao bận rộn.
Xúc động nào cũng chẳng
mạnh bằng
nhịp co bóp
của cái túi cơm!
Nói làm chi khi đau khổ tủi hờn.
Trong cơn khát, người
ta cần chén nước!
Lại tự
hỏi
cái gì là quý nhất,
để cho ai và để làm chi?
Ta cần ai và cần để làm
gì?
Hà Nội, 1993.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét