“Hữu thư chân phú quý,
Vô sự tiểu thần tiên”
Người xưa dạy
“Hữu thư chân phú quý”
ấy là yêu cái trí
hơn người.
Bây giờ bọn trẻ mảng chơi,
họ lại bảo
có nhiều tiền mới là phú
quý!
Ta chẳng thể hiểu nhau
chả có lẽ
chỉ vì sống cách nhau
hàng thế kỷ!
Hay bởi vì
ở mỗi người
sự phú quý
cũng khác nhau?
Phú quý mà chỉ có nghĩa là giàu!
Thì đến lúc,
sẽ không tâm
không trí.
Chớ bỏ đường quang,
mà mò vào hẻm sâu tắc tị
đem đốt đi sách vở,
giết học trò.
Mạnh như Tần Thuỷ Hoàng
mà cũng thành tro.
Nữa là mấy kẻ,
theo voi
nhai bã mía!
Hà Nội, 1993.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét