Cưới,
pháo nổ tất nhiên!
Đám ma sang,
cũng đốt
pháo!
Vậy thì ai dám bảo
pháo nổ...
vui hay buồn?
Trong lòng ta
lắm lúc bồn chồn
Cuộc đời, có thiếu chi cay đắng!
Giá có ai gói ghém hộ,
rồi nối vào một ngòi dài cháy chậm.
Xoè nụ diêm,
quệt vào đầu tấm.
Sẽ có phút giây...
một
phát nổ đùng.
Hà Nội, 1993.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét