Ta sinh
ra đã là một ân huệ
nhưng cũng kèm theo một món nợ nần,
mà suốt đời vẫn không
trả nổi.
***
Nhưng
thử hỏi,
ở trên đời mấy ai may mắn,
ai hạnh phúc và ai từng cay đắng
luôn nghĩ rằng mình đã bị bỏ quên!
***
Ta như
người đi soi ếch trong đêm
cứ vồ mãi
vẫn chẳng bắt được một con ếch
nhỏ.
Rồi đành cứ nhặt bừa
nhét vào trong giỏ
những mơ màng và cả những buồn
đau!
Lúc với tay lên đầu
Mới chợt thấy mái đầu mình đã bạc.
***
Dẫu vẫn biết chẳng thể nào đổi khác
trả hết nợ làm sao trong cuộc đời
này!
Ta vẫn lầm lũi đi trong đêm,
lòng trĩu nặng đắng cay!
Hà Nội, 2008.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét