Người mẫu của tôi, có đôi mày đẹp,
đôi mày
cong, như nửa cánh cung.
Người mẫu của tôi sắp sửa lấy chồng,
nên bỏ dở bức tranh tôi đang
vẽ.
Tôi mới vẽ xong hai phần ba bức vẽ,
trong tim
tôi, đã ngời sáng vô bờ.
Hình dáng quen quen, chuốt đẹp nên
thơ.
Khổ một nỗi,
tôi không sao bỏ nổi.
Bức vẽ dở còn đây,
lên hương
mùi vải mới,
như giục tôi vẽ
nốt cho xong.
Vốn đã hiểu, điều cốt yếu ở lòng
người
nghệ sỹ,
là tình cảm
và hứng riêng khi đứng vẽ.
Nên vải trắng còn đây,
bức vẽ dở còn đây.
Qua ngày đêm thao thức,
tôi chỉ
biết khoanh tay
trước màn
toan trắng toát.
Tình cảm lên men,
toả hương mùi thơm ngát
thấm qua khung vải dở
của tôi.
Ngày lại ngày, tô thêm thắm làn môi,
người mẫu.
Người mẫu của tôi có đôi mày đẹp,
đôi mày cong
như nửa cánh cung.
Người mẫu của tôi sắp sửa lấy chồng,
nhưng vẫn nán trong lòng tôi mãi mãi.
Hải Phòng, 1958.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét