Trụ sở toà án thành phố rộng là thế mà
vẫn cứ chật cứng người. Thân nhân của cả hai bên, bên nguyên và cả bên bị cáo.
Lại còn dân cư khu nhà ổ chuột nơi bị cáo ở trước kia, dân cư khu nhà ổ chuột
mà bị cáo tạm trú hiện nay, những người có liên quan hoặc quan tâm đến vụ việc
này đến dự đã đành, lại có cả những người chỉ vì tò mò muốn biết mặt người bị
hại, biết mặt bị cáo ra sao? Đến để xem một “con mụ phù thủy mũi khoằm, cưỡi
chổi, cực kì độc ác và ghê tởm” như người ta đã tuyên truyền trên báo chí! Đến
để xem mặt một vị giám đốc uy tín nhất nhì thành phố bị xúc phạm!
Mọi người chen lấn xô đẩy nhau một lúc
khá lâu cũng chẳng ổn định được trật tự. May sao có mấy đồng chí cảnh sát quát
tháo, lôi kéo xềnh xệch một lúc đám đông hỗn độn đó mới tạm vào nề nếp, lúc bấy
giờ mới nghe được tiếng cái loa đại mắc tít trên ngọn cây phượng vĩ cao nhất
oang oang nhắc đi nhắc lại câu của người phụ trách âm thanh đang thử loa: “Một,
hai, ba, bốn...alô, alô”.
Tòa định khai mạc lúc 8 giờ sáng, mà phải
tới hơn 9 giờ mới ổn định được trật tự, lúc bấy giờ kẻ nói mới có người nghe!
Những người hiếu kì đến xem thì thất vọng ra mặt.
Bị cáo đứng (đúng hơn là đứng dựa vào một
cái ghế cao) trước vành móng ngựa là một phụ nữ mảnh mai, ăn mặc giản dị, nét
mặt thanh tú nhưng cương nghị.
Ông giám đốc, người bị hại là một người
đàn ông béo lùn, mặt và nước da như một quả bưởi chín ép, xanh xanh, vàng vàng
thật khó tả. Đôi môi ông ta như một đôi đỉa trâu to tướng, cái trán thấp, cặp
mắt thật nhiều lòng trắng. Nó làm ta liên tưởng đến bức tranh ông thiện, ông
ác, ngày tết được dán trước cửa của trẻ con nơi thôn dã. Nhưng do người ta quên
không vẽ râu, thành ra nó chườn chưỡn khó coi thế nào ấy.
Sau khi tòa nghiêm nghị đọc hàng loạt các
nội quy, qui định, các thông tư chỉ thị có liên quan và cả những thông tư, chỉ
thị chẳng dính dáng, chẳng liên quan gì đến vụ xử hôm nay. Sau lời luận tội của
ban bồi thẩm, sau lời buộc tội của ông thẩm phán. Đến lượt tòa cho phép luật sư
bào chữa và cuối cùng là cho phép bị cáo phát biểu trước tòa.
Khi tòa đồng ý cho bị cáo phát biểu, thì
lúc ấy đã hơn 11 giờ trưa rồi. Người đàn bà đã chắp tay lại cám ơn, cổ tay bị
băng bó xem ra vết thương nặng lắm, khi cử động chị ta đã cố nén chịu nhưng mặt
vẫn méo đi vì đau đớn.
Hai đồng chí cảnh sát ngồi cạnh đã phải
đỡ chị ta đứng thẳng lên.
Chị ta nói:
- Thưa quí tòa, tôi phản đối lời buộc tội
của ông Uỷ viên Công tố!
- Tòa cho phép bị cáo nói rõ hơn vì sao
lại phản đối lời buộc tội của đồng chí Uỷ viên Công tố!
- Thưa quí tòa lời buộc tội đó không đúng
sự thực và không có căn cứ!
- Không đúng sự thực và không có căn cứ ở
chỗ nào?
- Thưa quí tòa, tôi không thừa nhận việc
ông Uỷ viên Công tố buộc tội đã lăng mạ và xâm hại đến danh dự đồng chí giám
đốc Vương Đình Ký!
- Yêu cầu bị cáo không loanh quanh chối
tội.
- Thưa quí tòa tôi không loanh quanh chối
tội.
- Thế sự việc cụ thể bị cáo đã làm với
đồng chí giám đốc Vương Đình Ký là gì? Nói như đồng chí Công tố viên là còn nhẹ
đấy!
- Thưa quí tòa, trong lời cáo trạng trước
tòa, không thể dùng thủ đoạn nói nặng hay nói nhẹ, như thế là không trung thực.
Vì vậy tôi phản đối!
- Thế theo như bị cáo, nói như thế nào là
đúng sự thực?
- Thưa quí tòa phải nói như thế này:
“Tôi, Nguyễn Thị Nhiên, sinh 1932 CMT số: ..........., trú tại:........... đã
trát cứt vào mồm ông Vương Đình Ký!”
- Yêu cầu bị cáo không được dùng lời lẽ
thô tục trong khi trình bày trước tòa!
- Thưa quí tòa nếu cho câu trên là thô
tục thì tôi xin đổi từ cứt bằng từ phân người!
- Như thế mà được à? Tòa nhắc nhở bị cáo
là không được dùng lời lẽ thô tục tại nơi công cộng!
- Thưa quí tòa, nhưng đó lại là sự thực!
Ông Vương Đình Ký chỉ làm giám đốc trong cơ quan của ông ta thôi, sự việc này
lại xẩy ra ở ngoài đường, nó nằm ngoài phạm vi cơ quan và cũng bởi vì tôi không
hề lăng mạ ông ta!
- Tòa chấp nhận lời trình bày của bị cáo
là đúng, nhưng trong văn bản hồ sơ tại tòa án không thể dùng lời lẽ thông tục
như vậy được!
- Thưa quí tòa, tôi nghĩ bao đời nay
người ta đặt ra ngôn từ là để giao lưu, để thể hiện tâm trạng, để miêu tả sự
việc và cảnh vật. Không có từ ngữ xấu, mà chỉ có hành động xấu. Dùng lời đẹp đẽ
để che đậy hành động xấu xa là không trung thực.
Tòa án là nơi cầm cân, nẩy mực mà không
trung thực, thì dân đen chúng tôi biết trông cậy vào đâu?
- Tòa không cho phép bị cáo ngụy biện để
bôi nhọ danh dự tòa án!
- Thưa quí tòa, tòa vừa công nhận lời
trình bày của tôi là đúng sự thực. Cũng chỉ với những lời nói như vậy, tại sao
tòa lại cho là “ngụy biện để bôi nhọ danh dự tòa án”!?
- Tòa không có thì giờ để đôi co với bị
cáo! Xét những sự việc đã xảy ra, qua lời luận tội của đồng chí thẩm phán, tòa
tuyên bố: Bị cáo có tội! Tòa cho phép bị cáo phát biểu lời cuối cùng!
- Thưa quí tòa, nếu xử án kiểu áp đặt như
thế này thì cần gì phải đưa nhau ra tòa! Cứ ngồi ở nhà nghĩ ra tội, rồi thi
hành án, có phải đỡ mất thời gian của bao nhiêu người không?
- Ai đã áp đặt đối với bị cáo?
- Thưa quí tòa, chính tòa đang áp đặt đối
với tôi đấy thôi! Những lời buộc tội trên là phiến diện, là một chiều, không
đúng sự thực! Bởi vậy tôi không đồng ý với lời buộc tội của tòa án.
- Vậy thế nào là đúng sự thực?
- Thưa quí tòa, tôi không xâm hại đến
danh dự đồng chí giám đốc Vương Đình Ký mà là trát cứt (hoặc phân người) vào
mồm ông Vương Đình Ký. Bởi hai câu này viết hoàn toàn khác nhau, mà ý nghĩa
cũng hoàn toàn khác nhau. Đồng chí giám đốc Ký là đại diện của cơ quan nhà
nước, còn ông Ký chỉ đại diện cho cá nhân ông ta. Ông ta lật lọng làm khổ gia
đình tôi, khiến gia đình tôi không nơi nương náu, con còn nhỏ, chồng công tác
xa nhà. Chúng tôi lâm vào cảnh màn trời, chiếu đất đã mấy năm nay. Tôi xin hỏi
mọi người cái mồm lừa đảo, lật lọng của ông Ký có đáng trát cứt vào hay không?
Sự việc này xẩy ra ở ngoài đường, nhưng
ông Ký đã cho gọi tay chân ra lôi tôi, một phụ nữ đang nuôi con nhỏ vào cơ quan
ông ta, dùng dây điện trói giật cánh khuỷu, vất nằm dưới đất hơn 20 giờ đồng hồ
khi trời rét như thế này, nếu không có người nhà tôi đi tìm và cứu ra, thì có
lẽ tôi đã chết rồi. Vết thương cả hai tay tôi vừa được khám, bác sĩ cho biết
các cơ đã bắt đầu hoại tử. Hành động này của ông Ký còn có tính người không?
Tại sao không thấy tòa phán xử một lời nào?
- Bị cáo không trình bày thì làm sao tòa
biết được?
- Thưa quí tòa, trước khi xét xử để rồi
tuyên án như vừa rồi, tòa có làm công tác điều tra xét hỏi không? Vả lại có lúc
nào tòa cho tôi được phép trình bày đâu!
- Thì bây giờ bị cáo
trình bày đã muộn đâu! Tòa hỏi tại sao bị cáo lại đến gây án trước cổng cơ quan
mà đồng chí Ký làm giám đốc? Mà
không phải là chỗ nào khác!
- Thưa quí tòa, thực ra tôi không quen
biết ông Ký và cũng chẳng bao giờ muốn quen với một người như ông ấy, chỉ sau
khi bị ông ta lừa đảo mất nhà, chúng tôi lâm vào cảnh cùng quẫn mới dò biết ông
ta làm ở đó.
- Bị cáo đã bị đồng chí Ký lừa như thế
nào?
- Thưa quí tòa, khu nhà cấp bốn của cơ
quan tôi xây dựng cách đây 50 năm đã quá xập xệ. Sở Xây dựng thành phố, mà ông
Ký làm giám đốc được giao nhiệm vụ xây dựng lại. Thành phố chủ trương và có
thông báo là sau khi xây dựng lại, ai ở đâu lại về đấy. Nhưng sau khi xây dựng
lại xong, ông Ký đã lạm quyền thành phố không cho những gia đình chúng tôi được
trở về chỗ ở cũ nữa. Ông ta đã phân khu nhà mới sửa chữa này cho những người
thân quen của ông ta hết cả.
Trong số ba chục gia đình bị mất nhà, ai
cũng căm tức về sự lừa đảo, sự tráo trở của ông Ký, nhưng chẳng biết dựa vào đâu,
kêu với ai nữa. Tôi chỉ là một phụ nữ, sức chịu nhịn kém cỏi nên mới xẩy ra sự
việc đáng tiếc như trên.
Là người làm trong ngành giáo dục, tôi
thật lòng chẳng muốn xẩy ra sự việc trên chút nào. Bởi sau này khi các con tôi
lớn lên, chúng sẽ biết là mẹ nó đã từng trát cứt vào mồm một người khác thì dù
là vì nguyên nhân gì cũng đều là việc làm rất tồi tệ và rồi tôi sợ rằng sẽ khó
dạy dỗ chúng. Vì vậy tôi thành thật xin lỗi mọi người có mặt ở đây hôm nay!
- Tòa hỏi vì sao bị mất nhà ở lâu như thế
mà bị cáo không khiếu nại lên các cơ quan chức năng của thành phố?
- Thưa quí tòa, hơn hai chục gia đình
chúng tôi trong ba năm nay đã làm đến bốn chục lá đơn gửi khắp nơi từ trung
ương đến các ban ngành chức năng của thành phố, nhưng nơi nào cũng bận giải
quyết nhiều công việc quan trọng khác nên chẳng đâu thèm để ý đến hai chục gia
đình nhỏ bé chúng tôi đã không có chỗ ở mấy năm rồi!
- Thế tại sao tôi lại không biết chuyện
này nhỉ?
- Thưa quí tòa, tôi đau bụng quá, không
nhịn thêm được nữa, xin phép tòa cho tôi vào nhà vệ sinh để ..., kẻo tôi bậy
ra quần.
Hà Nôi, 2007.
Liên
hệ: DĐ: 0915140055
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét