Thoắt đà tóc bạc, da mồi,
mà sao trả mãi nợ đời chưa xong.
Lên non ngơ ngác đứng trông,
xuống sông ngắm bóng, thẹn thùng
cùng ai.
Phải đâu cậy có chút tài,
phải đâu cậy có một vài tiếng than.
Cũng bao dạ bạc, lòng vàng,
mà sao đời mãi gian nan đến giờ!?
Ngẫm trong sự thế sững sờ,
lòng đâu nuôi nổi vật vờ tấm thân.
Để cho mai nữa một phần,
để cho một chút tấm thân rạc rài.
Buồn thì cũng nói vậy thôi,
rồi ra biết đứng, biết ngồi cùng ai.
Mai đây cô quạnh đường dài,
sức tàn, lực kiệt lấy ai bạn cùng.
Xuống sông,
sông chẳng buồn trông,
lên non, non cũng ngoảnh cùng trời cao.
Sông kia có lúc rạt rào,
núi kia có lúc còn cao hơn trời.
Mây ơi, mây chảy về xuôi,
cho ta gửi đỡ nỗi này được chăng?
Lạng Sơn, 2000.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét