Ga Hàng Cỏ vốn là nơi tập trung thượng
vàng hạ cám, và là nơi cư ngụ(1) của đủ mọi loại người, bởi mấy lý do sau đây:
* Thứ nhất nó là ga, đã là ga thì không có gì là không đọng
lại, ví như cái ga cống chẳng hạn.
* Thứ nhì nó có tên là ga Hàng Cỏ, các cụ đã tiên đoán là nó
“rất bình dân”, “rất cỏ rác”, nên mới đặt ra cái tên như vậy, chứ không phải
như có người đã “nói bừa” rằng thời xưa đây là nơi bán cỏ cho ngựa chiến
đâu!?
Trước hiên ga phía Bắc do xây dựng không
đồng bộ, nên hình thành những cái hốc, cái hõm có thể nằm, ngồi được.
Ở một cái hõm như thế, là nơi cư ngụ của
một đôi vợ chồng xẩm(2), không biết tự bao giờ. Cứ sáng ra họ dắt nhau đi hát
với cây đàn ghi-ta cũ, sai dây, đến khi nào thành phố lên đèn, đó là khi đài
phát thanh truyền trên cái loa công cộng to đùng, treo trên cột điện phát tín
hiệu “tít tít” đó là lúc sáu giờ chiều, họ lại dắt díu nhau về cái hõm ấy để
nghỉ ngơi, ăn uống và đến lần “tít tít” thứ hai tức là lúc chín giờ tối, thì họ
đi ngủ.
Có lẽ, hôm ấy vợ chồng xẩm kiếm được kha
khá hay sao ấy, họ ăn tốt hơn mọi ngày, anh chồng lại làm thêm vại “bia cỏ”
nữa. Ăn tốt, sức khoẻ hồi phục nhanh sau một ngày lao động vất vả, thế là chẳng
đợi loa báo “tít tít” lần thứ hai, anh ta đã lăn ra “ngủ tít”! Và chắc là trước
khi ngủ anh ta vẫn còn đinh ninh rằng sẽ không quên cái nghĩa vụ thiêng liêng
làm chồng của mình, một người chồng trẻ, thương yêu vợ với tất cả tình yêu mà
mình có!
Trải qua một giấc ngủ thật sâu, thật đẫy
đến mãi khi nghe thấy “tít tít” sáu giờ sáng hôm sau, anh ta mới choàng dậy.
Hăm hở thực hiện cái công việc thiêng liêng đã dự định.
Đang lúc say sưa nhất, anh ta được người
ta đánh động và nhắc nhở.
Anh ta bèn cự lại:
- Ơ hay, “tít tít” rồi mà!
Thì ra vợ chồng nhà xẩm này đúng là bị mù
thật, chứ không phải họ “phịa” ra mù để lừa thiên hạ mà kiếm ăn.
Sự trung thực, dù có “bị mù tịt” thì cũng
đáng nể trọng hơn bất kỳ sự giả tạo nào!
Hà Nội, 2000.
(1) Cư ngụ: ở tạm một thời
gian
(2) Xẩm: người mù đi hát
rong
Liên hệ: DĐ: 0915140055
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét