(tưởng nhớ Văn
Cao)
Người lại
hiện lên trong tôi,
một nén hương thơm,
một
cuộc đời!
Tấm lòng thơm thảo,
yêu vẫn cứ yêu đến chết,
Con Người.
Người lại hiện lên,
hiện rất rõ ràng!
Nụ cười đôn hậu với ánh mắt thân
thương.
Nợ đời,
người đã trả, cả vốn lẫn lãi,
mà vết xưa vẫn còn hằn lại,
trên tấm
lưng còng.
Ai chẳng biết
đã mang lấy nghiệp vào thân.
Làm sao chọn được
cho mình gốc rễ!
Cả những nghiệp chướng nào đâu có kể
đến những loài sâu bọ thối
tha.
Với tấm lòng tha thiết, ngân nga,
Ông còn mãi trong lòng người
đồng điệu.
Hà Nội, 1996.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét