Ông lão nhỏ, đẩy một xe than nặng,
bán cho những nhà còn muốn dùng
than.
Tay lem luốc, mặt mày lem luốc,
mà muốn mang hơi nồng, sưởi ấm nhân
gian!
Nhân gian
lạnh, ngoài trời mây xuống thấp,
áo mong
manh, chân chẳng mang giày.
Tay lem
luốc, mặt mày lem luốc,
chỉ đọng lại
trên đầu một vầng mây.
Ông lão nhỏ, đẩy một xe than nặng,
chẳng kể gì nắng lửa, mưa giông.
Chân cứ bước, trên đường gió bụi,
lưng còng theo năm tháng chất chồng.
Hà Nội, 1999.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét