Hưng Yên,
với những rặng nhãn lồng, lùn như trong tranh vẽ,
những cánh đồng vàng, phẳng như gỗ xẻ,
bao mái nhà còn bé nhỏ, con con.
Nhưng con người thì nhân hậu, thảo
thơm,
mà giọng nói có pha chút Hải Phòng, Nam
Định.
Sóng gió ở mãi đâu, trở về đây bỗng
tĩnh,
cả bụi bậm đời thường, cũng nhẹ nhõm
đi hơn.
Tôi về với Hưng Yên, đúng mùa hoa
nhãn đang đơm,
con ong mật cũng về đây hút nhụy,
chắt cho người những giọt thơm, mật
quý,
thêm cho đời bao ý vị thơm tho.
Vẳng đâu đây, tiếng ong nhỏ vi vo,
đang gom mật cho đời thêm vị ngọt.
Muốn yêu lắm Hưng Yên ơi,
một chút!
Hưng Yên, 2002.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét