tháng 9 17, 2014

Hội đồng kỷ luật

Hội đồng kỷ luật của nhà trường hôm nay dự định khai mạc lúc tám giờ ba mươi phút, nhưng mãi đến hơn chín giờ vẫn chưa thật đủ thành phần.
Thấy đã muộn, cô Hiệu phó Bạch Vân đành đứng lên khai mạc:
- Tôi thay mặt Ban Giám hiệu nhà trường khai mạc hội nghị kỷ luật này để xét việc học sinh Trần Tuân đánh lộn gây thương tích cho một thanh niên ngoài trường. Chúng tôi xin giới thiệu về phía nhà trường, tôi là Hiệu phó Phụ trách kỷ luật, cô Loan giáo viên Chủ nhiệm lớp 12 H, lớp em Tuân học, cô Thảo Bí thư Đoàn trường, thày..., cô....
Đại diện cho ban phụ huynh có bác Sơn, trưởng ban. Phụ huynh học sinh có bác Khai. Cùng dự họp hôm nay còn có bác Châu bảo vệ trường và các em cùng lớp với Trần Tuân, những người đã chứng kiến sự việc ẩu đả hôm ấy. 
Khi cô Hiệu phó vừa mở đầu chưa dứt, thì ông Khai đột ngột đứng lên phát biểu:
- Thưa hội đồng tôi xin phép được hỏi các vị trước khi họp: hôm nay chúng ta họp ở đây với mục đích gì?
Để xét việc học sinh Trần Tuân đánh nhau!? 
Nguyên nhân xẩy ra sự việc đánh nhau trên, theo như tôi biết thì đó là việc giành giật một cái mũ, giá trị chỉ bằng hai cái bánh mỳ! Xin hỏi: Trần Tuân giành cái mũ của ai?
Trần Tuân bị cướp mũ, giành lại rồi sinh ra xô xát! 
Thế thì sao gọi là đánh nhau được? Sao lại dùng từ đánh nhau?
Các vị không tin sao, cái giấy mời phụ huynh đến họp vẫn nằm trên tay tôi đây!
Ai là người đã viết cái giấy đó thế?
Cô Loan chủ nhiệm lớp và là giáo viên dạy văn!
Cô xin lỗi vì dùng chữ chưa thật chuẩn à?!
Trường học là nơi dạy dỗ con người trở thành những công dân có ích sau này, dạy kiến thức, dạy ăn, dạy nói mà lại dùng chữ nghĩa không chuẩn!? Chúng tôi gửi con em tới trường, mong nhà trường dạy dỗ chúng không chỉ trở thành người có kiến thức, có chữ nghĩa mà còn mong chúng học được nhân cách để làm người!
Tôi xin hỏi các vị trong vụ việc này ai đi cướp? Ai bị cướp?
Trần Tuân bị cướp, còn mấy thanh niên ngoài trường vào “cướp”! 
Người bị cướp đánh trả để giành lại của cải của mình mà gọi là đánh nhau à? Vậy thì Việt Nam cũng đánh nhau với Pháp và Mỹ, liệu có bị lôi ra Đại hội đồng Liên hiệp quốc để xét kỷ luật vì gây chiến không?
Ừ, cô đã xin lỗi rồi, tôi sẽ không nhắc đến chuyện dùng sai từ ngữ nữa! Nhưng vẫn xin hỏi các thày cô, trong vụ việc này các thày cô đứng về phía học sinh của mình là người bị cướp, hay đứng về phía kẻ cướp?!
Các cô phản ứng và phẫn nộ khi phụ huynh học sinh hỏi những câu như thế à? Ai mà chẳng cho là mình đã bị xúc phạm khi bị nghi ngờ đứng về phía kẻ cướp và ai mà chẳng giãy nảy lên khi bị hỏi như vậy?!
Thế thì ai đã báo công an vào tận trường bắt con tôi lên đồn giam giữ?!
Hay là công an cũng đứng về phía kẻ cướp?! Không à! Hay họ bắt nhầm người! Đáng lẽ đi bắt kẻ cướp thì lại bắt nhầm người bị cướp! Cũng không nhầm à? Hay họ muốn bảo vệ con tôi khỏi bị cướp thêm?
Khốn khổ ! Đây là cái mũ thứ hai thằng Tuân bị “chấn” rồi.
Cô hỏi vì sao lần bị cướp trước không báo cho nhà trường biết!?
Nếu thế thì Trần Tuân có lỗi rồi!
Nhưng báo nhà trường để làm gì, khi ngày 15/9 vừa rồi các giáo sinh thực tập tại trường ta đã bị chính bọn này vào cướp tư trang ngay tại lớp trước mặt mọi người. Sự việc này đúng là đã xẩy ra, phải không ạ!
Các giáo sinh là đồng nghiệp tương lai của các thày, các cô bị cướp ngay trước mắt, mà các vị còn không có biện pháp gì, thì học sinh của các vị bị “chấn” có nghĩa lý gì?! Báo với nhà trường để nhà trường viết kỷ yếu à?
Tôi còn biết mấy thanh niên hư hỏng kia là con cái mấy ông đại tá, trung tá sống trên địa bàn này, nên các thày cô e ngại không dám động đến chúng, có phải không ạ.
Bây giờ cô Bạch Vân lại nói: nhà trường tổ chức hội đồng kỷ luật này là cốt bảo vệ cho con tôi ư? Cô Bạch Vân hỏi nó lấy dao ở đâu ra và làm sao lại chống trả được bốn, năm thanh niên có vũ khí, lại còn đâm bị thương tên Ca cầm đầu là con ông đại tá Cầm ở Kim Mã. Tôi không có mặt ở đó lúc bấy giờ nên xin mời bác Châu bảo vệ trường, thuật lại cho mọi người nghe.
Bác Châu nặng nhọc đứng lên nói chậm rãi:
- Bọn đi “chấn” này đều là học sinh cũ của trường ta bị đuổi và cả bọn tự bỏ học nữa, lêu lổng, bê tha nhưng chúng đều là con các vị có chức có quyền sống trên địa bàn này. Chúng thường xuyên đứng vật vờ ở cổng trường. Học sinh nào có đôi dép Tiền Phong mới, thậm chí chỉ là một cái mũ mới loại rẻ tiền như cái mũ của cháu Tuân, tan lớp ra là bị chúng “chấn”. Không ai dám chống lại cả. Hôm nọ khi bị “chấn” Trần Tuân đã giằng lại được cái mũ rồi bỏ chạy. Nhưng bọn này không cho nó thoát. Một thằng cầm côn hai khúc, thằng cầm dao, thằng cầm đòn gánh,...cuối cùng Tuân bị đánh ngã, xô vào thằng cầm dao, làm con dao rơi xuống đất. Tuân vớ được quơ bừa trúng vào sườn phải thằng Ca, làm nó bị thương nhẹ. Sau đó các bạn học cùng lớp của Trần Tuân phải ra giải vây, nó mới chạy thoát được!  
Ông Khai nói tiếp:
- Các cô thắc mắc về con dao mà Trần Tư  đã đâm bị thương con ông đại tá ăn cướp này ấy à? Xin hãy ra công an để tìm hiểu về “băng tội phạm” này thì sẽ rõ! Còn các vị lại thắc mắc vì sao tay không mà Trần Tuân lại có thể chống lại với bốn, năm tên có vũ khí!?
Các vị có nhớ câu “chó cùng dứt dậu” không? Hay các vị cũng muốn học sinh của mình phải học theo một loại người, cứ cắn răng, nuốt nhục để mà sống?!
Bây giờ các vị lại không muốn tiếp tục họp hội đồng kỷ luật để phạt một học sinh đã dám chống lại con mấy ông có chức có quyền đi ăn cướp nữa à?!
Cô Bạch Vân lúc nãy có nói với tôi là cô cũng yêu Trần Tuân như con đẻ của mình! Xin hỏi lại cô:
- “Thế các học sinh của cô, chúng có yêu cô như mẹ không”!?   
Trần Tuân vẫn không bị đuổi học chứ?! Nhưng hạnh kiểm thì chắc chắn được xếp ở loại cuối bảng rồi! 
Cũng đành chấp nhận thôi! Bởi nếu đã bị coi là kẻ xấu, lại ngu dốt thì làm sao mà tồn tại trên cõi đời này được!
                                           
Hà Nội, 2009.

Liên hệ:      DĐ: 0915140055

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét