Khu bụi bẩn, lầm than trong khói
đặc,
nơi tôi sinh ra, một góc nhỏ Hải
Phòng,
cạnh tường rào bên nhà máy Xi măng,
mẹ đội than, con cũng đẩy xe than
nhọ!
Có gì đáng nói đâu, khi sống trong
nghèo khổ,
như bao người, ngàn vạn kiếp lầm
than.
Những ngày ấu thơ, dù đói khổ, cơ
hàn,
mảnh đất khó, vẫn đơm hoa trong cằn
cỗi.
Sông Lấp vấy bùn lên bao mảnh đời
tội lỗi,
cuộc đời nhơ, nhỏ lệ chiếc thuyền
nan.
Khói xi măng bay vẩn cả không gian,
kiếp sống thợ cũng dần quen trong
gian khổ.
Vì những hiệu Tàu, thơm nức món ăn,
và sáng choang đèn trên phố,
đâu có dành cho cánh thợ áo xanh!
Tuổi trẻ lớn lên với bao mộng đẹp
trong lành,
dù ngày ngày vẫn đẩy xe than nhọ.
Dòng đời trôi, cuốn tôi dần xa thành
phố,
nhưng vẫn giữ trong tim một ký ức xa
xôi.
Hải Phòng ơi,...nơi chôn nhau, cắt
rốn của tôi!
Nơi mà cả suốt cuộc đời này, tôi mang nợ.
Hà Nội, 2005.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét