Tôi vốn
không phải là người Hà Nội,
đã đặt
chân lên hầu hết các nẻo đường.
Đi kiếm ăn
khắp cả muôn phương.
đâu sống
được, thì là nhà tôi đó.
Lăn lộn
bao năm, nay bóng tà lấp ló,
những nơi
qua, tôi vẫn nhớ trong lòng.
Gắn bó
nhiều hơn trên các nẻo đường,
tôi lại
trở về đây…
Hà
nội.
***
Nóc phố nhỏ lô xô, trải bao mưa nắng
gội,
đã rêu phong xẫm lại dấu
thời gian.
Hàng liễu xanh, rũ tóc đứng hai
hàng,
đã chứng kiến đổi thay cùng
năm tháng.
Hồ Gươm trầm tư, êm đềm, phẳng lặng,
viết lên trời xanh dấu tích
những ngày qua.
Dâm Đàm mênh mông, huyền ảo dưới
trời thu,
bên sông Hồng tà áo dài đỏ thắm.
Những phố cổ hẹp thôi mà sao thăm
thẳm,
như tình người Hà Nội...
sâu xa.
***
Đi sắp hết đường đời, tôi nhớ lại
những nơi qua,
Hà Nội đó,...
nơi lòng tôi để
lại!
Hà Nội, 2005.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét