Trời già, kể cũng khá khăm,
chơi ta một vố, đắng nhăn cả mồm.
Cái gì mà lại gãy xương?
Đang cơn túng quẫn, biết lường vào
đâu!
Có gì thì bảo với nhau,
nỡ đem gạch cục, rải mau ra đường.
Này, ta bảo thật cho tường,
sao mà nỡ xử như phường gian phi.
Ngẫm về, rồi lại nghĩ đi,
tại ta, hay cả tại mi,
trời già?
Hà Nội, 1994.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét