Gần tháng, thêm một tuổi,
ta đã già thật ư?
Kiếp người qua nháy mắt,
thoắt sáng đã tối mù.
Người xưa
bảo là hiếm,
ta có thấy thế đâu?!
Nhan nhản
đầy cả đất,
trên cạn,
lẫn dưới sâu!
Bạn bè thương nghĩ vậy,
“nghiêng nghiêng cả đất trời!”
Cuộc đời như canh bạc,
vẫn khối kẻ ham chơi!
Đường đời đi
sắp hết,
sao mà lắm
thác, ghềnh.
Nghĩ gì cho
tổn thọ,
uống tràn nỗi buồn tênh!
Hà Nội, 2006.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét