Ông chẳng để
lại được gì cho các cháu,
Dăm bài thơ,
trúc trắc, chẳng thành vần.
Mấy chuyện
phiếm, bông lơn, vui chốc lát,
Vài cái
tranh, nghệch ngoạc, để đầy sân.
Ông chẳng để
lại được gì cho các cháu,
Chỉ tình yêu
là nguyên vẹn, trước sau.
Ông cứ ước
được sống lâu, thêm nữa,
Để mấy đứa
chúng mày khôn lớn tựa bên ông.
Ông chẳng để
lại được gì cho các cháu,
Chết có gì
đâu, như một giấc ngủ dài.
Nếu được
sống, thì cháu ơi hãy sống,
Và cố làm
những việc, chẳng riêng ai!
Ông chẳng để
lại được gì cho các cháu,
Cuộc đời này
thật vất vả, long đong.
Sống đã đủ,
thì quay về hư ảo,
Nhưng sao
đi, vẫn nuối tiếc trong lòng?!
Ông chẳng để
lại được gì cho các cháu,
Tiền cũng
không, danh lợi càng không.
Ông bỏ hết,
chỉ mang theo một thứ,
Là trái tim
yêu các cháu vô cùng.
Hà Nội, 2011.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét