Con còn nhỏ,
mà cha đã đưa con vào cuộc đời
sóng gió.
Đến khi nào lớn khôn con sẽ rõ,
chắc rồi con sẽ thông cảm cho cha!
Bởi vì, không thể nào khác được,
không thể nào từ khước,
những thói quen cố hữu,
con ơi!
Như một sợi dây buộc chặt, thắt chặt
riết chặt lấy cổ cha.
Những ai oán cuộc đời, tất cả
cha đâu có quyền được tự
thanh minh,
dù dẫu biết rằng
mình không có lỗi.
Thế nhưng thử hỏi lỗi ấy của ai bởi ai?
nếu không
phải là lầm sai!
Con ạ chỉ cần một lần sai, là cuộc
đời đảo ngược!
Từ hạnh phúc, từ sự tĩnh yên, từ
nhân tính con người
trở thành thú vật, trở thành khủng
khiếp,
như một
giấc ác mơ.
Con ơi,
cha thương con hơn cả trái tim mình thường nói, và cha thường tự hỏi
mình đã phải chăng là một con
người?
Con sẽ dần lớn khôn, con sẽ rõ,
tại sao trong cuộc đời đầy thống khổ
mà cha lại chỉ có mình con? Không thể có hơn!
Niềm an ủi, niềm nhức nhối,
mà chỉ có trong
một
trái tim người!
Hà Nội, 1971.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét