Con đường dài,
sâu thăm thẳm,
dẫn đến nhà em, như lối dẫn
vào tim.
Có những đêm,...
tôi lẩn giữa im
lìm,
lầm lũi bước trên con đường quen
thuộc.
***
Đứng ngẩn dưới ánh đèn, tôi trù trừ dừng bước.
Ngẩng tìm ai trong ánh sáng mầu
xanh,
chiếc lồng chim,
lẩn trong chiếc
mành mành.
Nụ cười thoáng trên cặp môi giá rét.
***
Tôi nhìn thấy mắt em đang tha thiết...
như hẹn hò...
Tôi sung
sướng quay đi!
***
Ánh đèn xanh không một chút sầu bi
tràn toả xuống mặt đường
tiễn biệt.
***
Đã nhiều đêm, thế mà em không biết!
Tôi trở về hình ảnh giữ trong
tim.
Nụ cười xinh,
với ánh
mắt em nhìn.
Hải Phòng, 1958.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét