Ta vùi đầu vào thơ, để quên đi đau
khổ,
như con đà điểu vùi đầu vào cát khi
hãi sợ.
Rồi tự hỏi mình...
cuộc đời này còn đáng sống
nữa không?
Cớ vì sao cõi lòng ta lại tan nát
khôn cùng,
đời chó đểu, hay chưa
thật là chó đểu?!
***
Chẳng lẽ ta chỉ như con đà điểu,
cứ thấy bão giông là chúi cổ
vào lòng,
ôi trái tim ta sao lại đau
đớn khôn cùng!
Hà Nội, 2005.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét