Hoa vẫn cứ là hoa mãi mãi,
tuổi trẻ thường, nắng loáng qua
song.
Mà sắc đẹp làm lòng người ngây ngất,
gọi tình yêu trỗi dậy ở trong lòng.
Đâu cứ phải
là sắc nghiêng, rực rỡ,
một nhành
cây gió động, khẽ rung rinh.
Giọt nắng
sớm cũng gợi nên bỡ ngỡ,
ánh nắng mai, đâu nỡ vô tình.
Hãy cứ nới lòng mình rộng nữa,
mà nhận thêm - ánh sáng - hương
thơm.
Xem kỹ nữa nhành cây, ngọn cỏ.
chắt chiu nuôi một mầm nhỏ trong
hồn.
Chẳng cứ
phải bay cao trên trời biếc,
mới tìm ra nét vẻ bao la.
Mà thử cố tìm sao cho kỹ,
sát bên mình
và ở cả lòng ta.
Hà Nội, 1988.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét