Ông hàng xóm, có cây thế quý,
cho mời sang, cùng ngắm cho vui.
Trong chậu men, một cây thế tuyệt
vời,
dáng uốn lượn như rồng leo... phượng
nhảy!
Ngắm nghía...
xuýt xoa...
ngợi khen... nồng
cháy,
vẫn không sao nói hết được cõi lòng.
Lá lăn tăn, trông tựa vảy rồng,
thân mốc thếch, như da trăn rừng
thẳm.
Quả tý síu...
đung đưa trong
nắng,
cành xoè ra, như những cánh chim
thiêng.
Thay ba bốn ấm chè...
mà vẫn chưa hết niềm riêng,
bụng bối rối, như có cơn động đất.
Mắt đã nhập nhòe rồi...
đến lúc đành
hỏi thật,
tên loài cây...còn tìm
cách ra về.
Chủ xoa cằm, rồi mới nói vân vi,
cây thế đó là
cây sung dân dã!
Dẫu lúc này, bụng đã cồn cào quá,
Cũng
cố hỏi thêm:
- Đâu vẫn thiếu một ông?
Nằm há mồm đợi dưới gốc cây
sung,
mà cầu
nguyện,
mà ước ao, sung chín!
Hà Nội, 1994.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét