(về trường cũ Ngô Quyền - Hải Phòng)
Cây bàng có ở sân trường từ khi tôi
còn bé,
xòe bóng râm như một đám mây.
tóc đã bạc rồi, mới có dịp trở lại đây,
đứng dưới tán bàng, mà lòng tôi xao
động!
Bao ngày tháng lại hiện về từ nơi
sâu thẳm,
buồn vui lẫn lộn, xen cả những tủi
hờn.
Con người thì già đi, mà cây vẫn
xanh non,
phải chăng nó chẳng thiết suy bì hơn
thiệt?
Ngày cắp sách đến trường,
sao mà thơ
ngây, thân thiết,
đời lung linh như những đốm nắng dưới tán cây,
mộng đời xanh gom bao nhiêu gió và mây,
qua năm tháng đông dần, khô cứng
lại!
Cuộc đời đó, có lúc thành, lúc bại,
bụi hè đường từng vấy bẩn cả
lương tri.
Đi sắp hết đường đời,
giờ đứng dưới tán bàng để nghĩ
suy.
Tôi tự hỏi...
mình đã bằng một cây bàng chưa nhỉ?
Hà Nội, 2005.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét