Ông bạn tôi có hai đứa con, một trai một
gái, chênh nhau bốn năm tuổi. Lúc nhỏ chúng yêu thương nhau hết mực. Nhưng tình yêu ấy cũng cạn dần theo năm tháng. Đến lúc chúng có vợ, có chồng thì
tình yêu ấy chẳng còn lại bao nhiêu. Chúng săm soi nhau từ việc lớn đến việc nhỏ.
Đứa này bảo đứa kia được được bố mẹ quan tâm chăm chút hơn, yêu chiều hơn.
Khi chưa có việc gì xảy ra, mọi việc còn
tạm thời êm đẹp.
Nhưng có cái gì lại cứ “xuôi chèo mát
mái” mãi bao giờ. Nhà ai mà chả vậy, ông bà sinh ra cha mẹ, cha mẹ sinh ra con
cái. Người trong một nhà còn chẳng hòa hợp với nhau được, anh chị em ruột còn
ganh ghét nhau vì chút quyền lợi cỏn con, thì nói chi đến mẹ chồng nàng dâu!
Các cụ xưa chẳng đã có câu:
“Thực thà cũng thể lái trâu - yêu nhau cũng thể nàng dâu mẹ chồng”!
“Thực thà cũng thể lái trâu - yêu nhau cũng thể nàng dâu mẹ chồng”!
Mỗi nhà có một kiểu giải quyết mâu thuẫn
nội bộ, riêng nhà này thì đặc biệt hơn một chút.
Thằng anh lớn vốn được nuông chiều, bố
lại có chút chức vụ, quan hệ rộng rãi, nên việc kiếm tiền và xin xỏ nơi này, nơi
nọ hơi “bị” dễ. Vì thế nó chẳng chịu học hành nghiêm chỉnh bao giờ, nhưng vẫn
có trong tay bốn, năm cái bằng đại học. Đã trên ba mươi tuổi, chả nhẽ lại cứ nằm
ở nhà mãi. Nhưng đi làm thì chẳng thấy chỗ nào “ưng cái bụng”. Ba bữa cơ quan
này, năm bữa cơ quan nọ, kể cả những nơi có người nằm mơ cũng không dám nghĩ
đến như đi tàu viễn dương, nơi hót tiền như rác.
Mẹ nó xót xa chỉ sợ thằng con vất vả hoặc
lo nghĩ quá mà gày yếu đi thì khổ. Lo cho nó từng bữa cơm, từng ngụm nước. Nhất
là khi nó cưới vợ, bố mẹ mua nhà cho ở gần, sắm cho con từ cái bát, đôi đũa.
Con em lấy chồng, một chàng làm nghề cắt
tóc ở gốc cây, nên cũng biết khá nhiều chuyện. Thượng vàng hạ cám, từ chuyện
nước này âm mưu lật đổ nước này, đến cái chuyện cô kia hôi nách đã lớn tuổi vẫn
không lấy dược chồng! Các câu chuyện này từ mồm các ông khách đến cắt tóc giá
rẻ ở vỉa hè, hoặc từ miệng mấy cô bán bún riêu, ngô luộc rong, mang ra để làm
quà cho khách.
Vì thế vợ chồng con em luôn xoi mói xem
vợ chồng thằng anh được cái gì. Cô chị dâu xuất thân từ gia đình bình dân có ý
đồ bòn mót những gì.
Thằng anh do được nuông chiều, muốn gì
được nấy, nên chẳng biết sợ một ai trong nhà. Luôn mồm tuyên bố là cái nhà mặt
đường này trước sau cũng thuộc về nó. Ai mà chẳng nghĩ là như vậy!
Một hôm cãi nhau với ông cậu ruột chỉ hơn
nó vài tuổi, rồi khùng lên chửi cậu ngay trước mặt bố mẹ. Bà mẹ vừa lên tiếng
can thiệp, liền bị nó vặc lại:
- Mẹ đừng lên tiếng dạy dỗ tôi. Mẹ thì
tốt đẹp gì. Tôi mới chửi thằng cậu đểu hay bòn mót, xúc xiểm. Hôm nọ mẹ còn
đánh cả bà nội tôi, rồi đẩy bà ngã quay ra sân đấy thôi!
Thế là chuyện chỉ vài người biết, bỗng
bung bét vỡ lở ra làm cả làng đều rõ.
Ông thì nhu nhược, lại bị vợ bắt quả tang
đang “loằng ngoằng” với một mụ nạ dòng ở gần nhà, nên ngậm tăm coi như không
nhìn, không nghe thấy chuyện gì cả.
Bà mẹ từ chỗ quá nuông chiều cậu quý tử.
Đột nhiên bị nó “phản thùng” quay ra căm tức thằng con mất dạy, xúi chồng cắt
viện trợ toàn phần với cả nhà nó.
Gia đình nào mà chẳng vậy. Bà vợ thường
là “chúa tể của muôn loài”. Ai cả gan dám không tuân lời phán dạy là lập tức có
chuyện xảy ra ngay lập tức.
Gia đình này cũng thế. Ông có lỗi và “nể
vợ” liền răm rắp tuân lệnh bà tìm đủ mọi cách để gán tội cho đứa con dâu và
thằng con vô tài mà bất trị.
Từ chín tầng mây xanh, đột nhiên bị hăt
toẹt xuống vũng bùn đen bẩn thỉu. Đúng như người Tàu thường nói “Bệnh tòng khẩu
nhập, Họa tòng khẩu xuất - Bệnh tật từ mồm vào, Tai vạ từ mồm ra”. Gia đình
thằng anh lâm vào cảnh túng quẫn loay hoay mãi mới tìm được miếng nuôi nhau.
Hai đứa cháu nội trước là hai cục vàng
quý báu cũng bị bỏ rơi. Chúng không còn quấn quýt với ông bà nữa.
Thế là thằng anh quay lại oán hận cha mẹ
và căm ghét con em ruột của mình.
Ông bà cho vợ chồng con em buôn bán độc
quyền ngay tại cái mặt hàng rất thuận lợi mà trước đó đã để cho hai đứa chị
dâu, em chồng chúng nó cộng tác làm ăn.
Giờ đây con em đã có nhiều “thúng tiền
đầy ắp” trong tay.
Đến khi thằng con rể chạy chọt được đi
nước ngoài để thi tay nghề cắt tóc. Ông bà cho vay mấy nghìn đô-la làm vốn buôn
bán thêm. Khi về nó không trả tiền cho ông nữa mà bắn tin là vợ nó làm “không
công” cho ông bà ngần ấy năm thì cũng quá số tiền ông cho nó vay rồi.
Ông gặp bạn than thở:
- Con mình còn chả tốt với mình, thì sao
lại đòi con thằng khác nó tử tế với mình cho được!
***
Cuối đời lúc ốm yếu, khi không còn biết
trông cậy vào đâu, ông bà ngỏ ý đòi lại nhà cho người khác thuê để lấy tiền
sinh hoạt. Nhưng làm sao mà đòi được nhà, khi cô con gái coi tiền là trên hết
và chàng rể “lá mặt, lá trái” và có một “nền văn hóa vỉa hè” thật phong phú.
Còn thằng con trai thì coi như không biết
đến bố mẹ đã lâu rồi. Cuối đời ông bà chủ oai phong một thời đành phải chấp
nhận cảnh cô đơn hiu quạnh cho đến chết.
Thực ra thì họ chẳng thiếu tiền như họ
thường nói đâu. Mà cái họ thiếu là tình người, tình máu mủ mà họ đã không biết
quý hóa, giữ gìn.
Mới hay con người khi không trọng đạo lý
thì có khác chi con vật.
Hà Nội, 2014
Liên hệ: DĐ:
0915140055
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét