Bác đã đi à, bác Đang ơi,
ngoài trời mưa bụi lất phất rơi,
mùa xuân vừa mới xanh cành lá,
vội vã chi mà, bác, bác ơi.
Đấy nhé
người xưa vẫn bảo rằng,
vợ chồng
nặng một gánh tao khang,
mới thôi năm
ngoái bà vừa mất,
mà đến nay
thời ông vội sang.
Duyên nợ cuộc đời bác trả chưa?
mà sao vội lánh cõi trần ô,
trẻ vừa ngơ ngác đau mất mẹ,
bố lại đi rồi! Sống bơ vơ!
Chắc hẳn giờ
đây ở cõi tiên,
vợ chồng hai
bác đỡ buồn phiền,
việc đời ô
trọc xua đi hết,
ngày tháng
êm đềm, phút lặng yên.
Hà Nội, 1975.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét