(Tặng Lê Đình Ba)
Thuyền anh trôi lẹp giữa dòng đời,
thủng thẳng, lênh đênh khắp mọi nơi.
Qua bãi, qua bờ không dừng lại,
chẳng nghỉ một ngày, chẳng chút
ngơi.
Tôi đã cùng
anh trải những ngày,
thuở từ thơ
bé mãi tới nay.
Một vạt linh hồn trong trắng ấy,
vẫn cứ trong
ngần ở trên tay.
Đời vẫn đời thường như thế thôi,
vẫn phải sinh nhai, bởi kiếp người.
Vẫn cứ bộn bề, bao lặt vặt,
mà sao giữ được mảnh hồn tươi.
Đấy nhé một
đời có gì đâu?
không cố mưu
toan cuộc sang giàu.
Cũng không
trăn trở trong thành bại,
chẳng cả lo
rồi, được sống lâu.
Cũng giống người đời, tôi xa anh,
có gì giữ mãi để tươi xanh.
Có gì anh nhỉ, ta trân trọng,
không mấy hào hoa, chẳng nổi danh.
Anh vẫn là
anh như ngày xưa,
mặc cho sóng
gió cứ nhấp nhô.
Vết nhăn
đọng lại nơi khoé mắt,
một nụ cười
buồn chẳng điểm tô.
Còn mãi trong tôi, ánh mắt anh,
con người dung dị, trái tim lành.
Một mảnh hồn trong, bao êm ả,
một mảnh tình yêu, mảnh vườn xanh.
Hà Nội, 1988.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét