Có một linh hồn thoát tục bay tới điện
Diêm La, được đón tiếp rất nồng hậu, từ Diêm Vương tới các quan đầu triều và
rồi cả các cung tần, mỹ nữ, ai ai cũng hết sức cung kính, niềm nở.
Hỏi ra mới biết mấy chục năm về trước “vị khách quý" này đã có công cứu Công chúa Diêm Cung thoát hiểm.
Ngày đó nàng Công chúa út vốn nhõng nhẽo,
ham chơi hơn ham học, đã trốn vua cha, biến thành con chuồn chuồn ớt bay lên
rong chơi trên trần thế, chẳng may bị một cậu bé dính nhựa mít bắt được, cậu ta
cứ nhất định bắt Công chúa “cắn rốn để biết bơi”, khốn nỗi lúc rốn cậu ta đã bị
cắn sưng như quả ớt chín mà khi lội xuống ao vẫn bị uống đẫy nước. Được cứu lôi
lên bờ cậu ta cáu lắm nhất định bắt “chuồn chuồn đi tu”, nghĩa là vặt trụi cả
chân lẫn đuôi của chuồn chuồn rồi cắm vào đó một cái que nhỏ.
Lúc ấy thật may, gặp đúng lúc người đàn
ông này đi qua, anh ta đã đổi cho bọn trẻ một quả ổi xanh lấy Công chúa, rồi
thả cho nàng bay đi và vì vậy Công chúa mới thoát khỏi cái nạn bị “cắm que vào
đít”.
Khi dự đại tiệc ai cũng đều tranh nhau
tiếp thức ăn cho vị khách quí, nhưng mọi người thấy ông này cứ ngồi ỳ ra, ăn
uống nhỏ nhẻ, thỉnh thoảng lại đảo mắt quanh mâm như tìm kiếm một món gì khác
nữa.
Sau khi hội ý chớp nhoáng, quan ngự thiện
cho một tên tay chân thân tín phi long mã lên trần để tìm hiểu xem “món ăn
khoái khẩu” của khách quí là gì. Tay trinh sát này đã xem xét rất kỹ thì thấy
những thức ăn bày la liệt trên ban thờ người mới chết không thứ gì mà bữa tiệc
tại điện Diêm La không có! Anh ta đành quay về báo lại với quan ngự thiện bằng
bộ mặt tiu nghỉu.
Không làm vừa lòng được khách quí, Diêm
Vương bực lắm phái ngay một viên quan tài giỏi và mưu trí nhất của Diêm Cung đi
điều tra lại. Tay này có nhiều kinh nghiệm hơn
nên đã biến thành cái giỏ cá, nằm ém trên gác bếp để rình rập.
Đã qua nhiều ngày vẫn không có kết quả
gì. Đêm ấy, viên quan nọ nghĩ ra một mẹo, hóa phép cho bà góa gặp lại chồng.
Đúng như “cái dớp”, ông chồng cứ gặp vợ
là luống cuống làm hỏng việc!
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, bà ta quên là
chồng vừa chết. Quá bực mình với ông chồng hậu đậu và thế là trong lúc mắng chửi
chồng, với tất cả những sáng tạo và sức lực hiếm có, mụ ta đã “thét lên đùng
đùng” cho chồng “xơi cả một mâm” đầy những “món ăn bổ dưỡng và quí hiếm”, tiếng
xoe xóe, to đủ để “cả làng cùng thưởng thức”.
Viên quan nọ liền ghi lại toàn bộ “bài
độc xướng đặc biệt” này bằng “ca-mê-ra(1) kỹ thuật số” hiện đại nhất của Nhật Bản
rồi mang về nghiên cứu.
Nhưng ác thay khi tra cứu toàn tập bộ “tự
điển ẩm thực kim cổ, đông tây” đồ sộ nhất vẫn không thấy có “công thức” dùng
chế biến những “món ăn đặc biệt” ấy, thành ra các quan ngự thiện cũng đành chịu
cứng.
Cuối cùng cả Diêm Cung bàn nhau thấy chỉ
còn cách hỏi trực tiếp vị khách quí những điều khúc mắc ấy.
Ông khách sau khi được hỏi đã cúi đầu im
lặng, mãi rồi mới nói:
- Những món ấy ngoài vợ tôi, thì không ai
có thể nghĩ ra và chế biến thành công được!
Hà Nội, 2004
(1) Ca-mê-ra: camera: máy ảnh, máy quay phim (có thu âm) Tiếng Anh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét