Cứ mỗi độ đông tàn, xuân vừa hé
nhụy,
ngày hôm nay, mẹ kể lể chuyện xưa.
Chuyện về anh, người con trưởng
trong nhà,
chuyện về anh, người con hiền từ
nhất.
Trong một buổi ra đi, anh đi mất,
mãi một buổi chiều, tin dữ báo về
theo!
Ngọn gió chiều lả ngọn đìu hiu.
như gợi lại đau thương trong giây
lát.
***
Trước bàn
thờ khói hương lên nghi ngút,
hình bóng
anh lại phảng phất gần xa .
Mỗi lúc cảm
hoài, đau xót trước tuổi già,
mắt mẹ lại mờ đi, miệng nhẩm tên anh đau đớn.
***
Anh ra đi, mẹ mất người con lớn.
Ngày anh về, chẳng có kỳ hôm.
Cứ mỗi năm, hôm nay mẹ lại buồn.
Trước bàn thờ anh, mẹ thường kể lể,
chuyện đã qua, chuyện đời của mẹ,
như để anh chia xẻ nỗi buồn.
Anh có hay chăng,
anh hỡi,
mẹ thương!
Hải
Phòng, 1957.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét