tháng 6 14, 2015

Ô hay, thế là thế nào

Nhân vật chính trong “màn” này là môt ông lão đã tám mươi tuổi. Lưng đã còng, sức đã kiệt. Nhưng như một cái cây khô, héo kiệt, nhưng chưa chịu gục hẳn xuống đất đen bẩn thỉu.
Ông là con trai duy nhất của dòng họ, đi theo ông có cả một số họ hàng thân thuộc cùng đòi đến dự để khỏi phải “nghe hơi nồi chõ” như nhiều lần trước, cứ “thủng” câu này, lại “tịt” câu khác.
Trong một buổi họp có đầy đủ các ban ngành, lại có cả Thanh tra Chính phủ từ Hà Nội về dự nữa. Thật là long trọng, thật là uy nghiêm. Phòng họp chật cứng, phải có đến ba chục người. Ai cũng trang trọng, ai cũng nghiêm nghị.
Cuộc họp long trọng này dự kiến “khai mạc” lúc sáng sớm, nhưng mãi đến chín giờ mới bắt đầu được, vì còn phải đợi hai chuyên viên của Thanh tra Chính phủ từ Hà Nội xuống dự và giải đáp cho “khổ chủ”. Đồng thời để đọc Quyết định cuối cùng của Chánh văn phòng Phủ Thủ tướng.
Sở dĩ buổi họp này có thêm các khâu quan trọng vì để giải quyết dứt điểm vụ khiếu nại đã kéo dài hơn hai mươi năm và cái quan trọng hơn là vụ khiếu nại này lại là của một “gia đình chính sách” có công với Cách mạng, với hàng đống Huân, Huy chương cao quý, và cũng bởi vì con cháu gia đình này đếu được đi học. Chúng hiểu biết và không có ý định buông xuôi để “vụ đòi đất” rơi vào quên lãng như hằng hà sa số những gia đình khác bị nhà nước vô cớ chiếm đoạt tài sản của mình một cách cực kỳ dã man và như nhiều những câu chuyện còn rất nổi tiếng như vụ cưỡng chế đất của ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng Hải Phòng mà Thủ tướng kính yêu của dân tộc ta phải nhảy vào can thiệp, hay vụ cướp đất của cháu Đặng Ngọc Viết, cũng ở Tiên Lãng đã đẩy nạn nhân vào đường cùng là phải lấy cái chết để bày tỏ điều oan ức.(1)
Có lẽ các quan chức đã đề phòng trường hợp “quá khích” như các vụ kể trên và nhiều vụ đã xảy ra ở miền Nam nữa, nên phải rủ nhau đến họp đông đủ để nhỡ như “nạn nhận” có quẫn chí vì quá bức xúc mà “mở chốt” một quả lựu đạn trong phòng họp, thì “trạng chết, chúa cũng băng hà” chứ dại gì để khi chia chác thì không “thằng chó nào” chịu kém miếng, mà lúc chết chỉ mình mình chịu! Ngu như chó cũng còn phải so đo, nữa là các “quan chức” thời @?
Đầu tiên là ông Chủ tịch Quận thụ lý vụ án này đọc các Thông tư, Chỉ thị từ những năm xa xưa cập nhật đến ngày hôm qua. Phải có tới gần ba chục văn bản mà không có văn bản nào dưới ba trang đánh máy dầy đặc. khổ một nỗi người đọc các văn bản này lại xấp xỉ “tuổi về vườn”, đã già lại không có khí thế, thêm vào đó chữ thì mờ, mắt lại kém, thành ra “ề à” mãi mấy tiếng đồng hồ mà còn mấy văn bản nữa vẫn chưa kịp đọc.
Đến giờ nghỉ trưa thì phải nghỉ trưa chứ, đã nghỉ lại phải ăn nữa mới có sức mà họp. Do quỹ họp của quận quá mỏng nên “khổ chủ” được gơi ý khéo là “hỗ trợ kinh phí họp” cho quận. Cuối cùng để “thông cảm” với cơ quan nhà nước, “khổ chủ” đành vay bạn bè đãi “các quan lớn” “bữa trưa đạm bạc”, nhưng vẫn tốn đến vài triệu đồng!
Đấy là chưa kể đến khoản mà cơ quan Phường, Quận trước đó ít lâu đã “phải vay” của “khổ chủ” một khoản tiền kha khá cỡ hàng chục triệu đồng để “vận hành bộ máy” đang bị “khô dầu”! Có lẽ khoản “bôi trơn” ấy vẫn không đủ “đẩy” được bộ máy chính quyền nhích lên chút nào, nên đến nay nó vẫn cứ ỳ ạch như một cỗ xe mất bánh nằm chềnh ềnh giữa đường?!
Đến chiều cuộc họp lại long trọng tiếp tục rồi “đồng chí” A phát biểu về chủ trương chính sách “sáng như mặt trời” của Đảng, của Nhà nước. “Đồng chí” B phát biểu về tính “nhân đạo” của Đảng, của Nhà nước về việc đền bù phần đất bị chiếm “trái phép” mà “khổ chủ” đã kiện cáo, khiếu nại kéo dài tới hơn hai mươi năm. “Đồng chí” C nói về những “đãi ngộ” “đền ơn, đáp nghĩa” thật “ấm áp tình người” của Đảng, của Nhà nước đối với các gia đình chính sách, có công với cách mạng…
Và thế là lại mất đứt buổi chiều.
Ngày hôm sau, cuộc họp được bắt đầu từ tám giờ sáng, sớm hơn hôm trước vì không còn phải đợi ai từ Hà Nội xuống nữa.  
Đến gần trưa hôm sau thì cuộc họp được tuyên bố là kết thúc. “Khổ chủ” thở phào vì thoát được “một bữa cơm trưa bất đắc dĩ”, quá tốn kém.
Nhưng khi ông Thanh tra Chính phủ trịnh trọng đọc biên bản kết luận của Chính phủ, thì “khổ chủ” tối tăm mặt mũi gần như bị ai đột ngột phang mạnh một cái đòn gánh vào giữa mặt.
Gắng gượng mãi ông mới cố đứng lên nói phều phào, ngắt quãng mấy câu:
- Hơn hai mươi năm nay, mấy đời nhà tôi từ bố tôi, đến nay tôi cũng đã cập kề miệng lỗ theo đuổi để đòi lại mảnh đất của ông cha.
Sau bao nhiêu quay trở, vặn vẹo, chúng tôi đã phải đáp ứng hơn một trăm văn bản các loại của các cấp. Đến nay các ông đã phải thừa nhận mảnh đất ấy đích thị là của gia đình tôi, một gia đình chính sách, một gia đình có công với cách mạng, với hàng đống Huân, Huy chương cao quý của Đảng và Nhà nước đã ban tặng.
Thế mà đến nay đất của chúng tôi các ông không trả, với lý do là mảnh đất này nằm trong dự án xây dựng mới cực kỳ quy mô, cực kỳ hoành tráng của Tỉnh. Tiền đền bù thì bảo là chưa có, vì chưa có chủ đầu tư!
Ô hay, thế là thế nào?
Nhà nước mà lại xử sự như thế à? Cái Nhà nước mà các ông hằng ngày ra rả nói là Nhà nước của dân, Nhà nước vì dân mà lại làm cái chuyện “không còn tính người” như vậy sao?



Hà Nội, 2015.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét