Trong
gói thầu số V này thì không ai lạ gì Thủy cô vợ bé của Giám sát viên Trần Đăng
Hội.
Giám
sát viên này người Hà Đông, cũng đã trên năm mươi rồi, đã có một đời vợ và hai
con gái. Tuy không phải là con trưởng, nhưng cứ nằng nặc nói rằng nhất định
phải có thằng chống gậy để nối dõi tông đường! Ông đã “thuyết phục” và gần như “cưỡng
bức” được cả dòng họ cho ông lấy vợ bé.
Ông
chưa bao giờ nhẹ nhàng với vợ, nhưng ngược lại thì cô vợ bé yêu kiều này của
ông dường như không để ý nhiều đến “những điều nhỏ nhặt” ấy. Cô làm việc ở một
công ty bảo hiểm bên Gia Lâm, kém ông hơn hai mươi tuổi. Khi ông đến làm ở dự
án thì người ta thấy đó là một người đàn ông gày gò nhưng kỹ tính và nóng nảy.
Ông
xưng hô với vợ là mày tao và hơi một tý là xửng cồ lên chửi bới, thậm chí còn
bạ cái gì phang cái đó. Tuy nhiên cũng chẳng ai chiều vợ bằng ông. Cô ta đòi cái gì là được cái nấy. Đôi vợ chồng
ấy cứ như chim cu ríu rít bên nhau.
Hình
như ông bị bệnh nan y thì phải, bởi không thấy ông ăn uống, sinh hoạt với mọi
người bao giờ. Người thì chỉ còn có da bọc xương, bốn mùa xanh ngắt như tàu lá,
nhưng được cái bạo ăn, bạo nói. Cái biết ông nói đã đành, cả những cái ông
chẳng biết mô tê, răng rứa gì, ông cũng nói văng tê, bạt mạng “cứ như đúng
rồi”! Mà ông đã nói là không ai dám cãi. Không kể là già trẻ, gái trai, cứ cãi ông
là ông vặc lại ngay lập tức. Đã nhiều người “vấp” với ông, đều bị thảm bại ê
chề. Ông không như người ta, bởi cứ tức lên là chửi ngay lập tức. Động vào ông
ta ư? Có họa là “thần kinh chập mạch”! Ông ta mà lăn đùng ra, có mà mang vạ vào
thân!
Ông
được chủ nhiệm dự án chỉ định “đóng đô” tại cầu Mai Pha. Không phải đi đâu cả,
nhưng một lần Tư vấn trưởng thấy ông quá yếu, bèn đề nghị với Kỹ sư hiện trường
người Nhật điều ông về Văn phòng dự án đóng tại Cao Lộc.
Thế
là ông Tư vấn trưởng già tốt bụng kia bị ông ta chửi cho một trận thật “thậm tệ”.
Mãi sau gần hết dự án mọi người mới rõ nguyên nhân. Ông bị bệnh dò xương giai
đoạn cuối, nhưng nhờ người quen cỡ Viện trưởng, Viện phó gì đó chạy chọt, ông
vẫn được “đặc cách” đi làm. Ông sợ làm việc tại Văn phòng, tay kỹ sư người Nhật
mà phát hiện ra ông bị bệnh nặng sẽ cho nghỉ. Điều thứ hai ở hiện trường thì
“nằm nghỉ ngơi” càng nhiều, nhà thầu càng “ủng hộ”, càng chiều chuộng và từ đó
càng nhiều tiền “bồi dưỡng” hơn để phục vụ cô vợ bé yêu kiều. Điều cuối cùng
làm việc ở Văn phòng thì dù chẳng phải làm gì cũng phải đến chỗ làm đúng giờ
hằng ngày, chứ không như khi ở hiện trường có ngày ông ngủ suốt sáng đến trưa,
dậy ăn cơm rồi lại ngủ từ trưa đến tối.
Mọi
người biết chuyện đều thương ông, đều muốn ông vượt qua được bênh tật. Nhưng
nhìn ông ngày càng yếu đi thì cái tình cảm ấy cứ mất dần, thay thế bằng cảm
giác sợ hãi và kinh kinh thế nào ấy.
Ông
cố hết sức, nhưng vẫn không vượt qua được hết dự án. Vài tháng sau ông mất tại
nhà riêng trong Hà Đông. Tôi và đoàn công tác vào viếng thì mới biết ông còn cả
đại gia tộc với hai ông anh trai, ba bà chị gái, hai thằng em và cô em út. Ông
còn cả vợ cả, hai cô con gái đã trưởng thành. Còn cô vợ thêm cũng đã có một bé
gái mới hai năm tuổi.
Họ
làm tang cho ông rất lớn.
Hỏi
ra thì mới rõ vì muốn thoát khỏi cái gia tộc vĩ đại này là để cưới cô vợ bé,
ông mới đi làm chứ nhà ông, có đến hết đời cháu cũng chưa hết của.
***
Mấy
năm sau, tôi có dịp gặp lại Thủy, cô vợ góa của Giám sát viên Hội, cô vẫn trẻ,
khỏe và nhanh nhẹn. Cô ở vậy nuôi đứa con gái côi cút, đã lớn và giống bố như
đúc. Trong lúc ngồi uống nước, cô nhìn tôi thở dài, nói rằng:
-
Anh có muốn biết sự thật vì sao em biết anh Hội mang trọng bệnh mà vẫn kết hôn
với anh ấy không? Không phải vì anh Hội giàu có hay vì gia sản sung túc mà em
ham đâu. Khi bỏ nhà cửa ra đi theo em, anh ấy chỉ mang theo mấy bộ quần áo
thường để thay đổi, tiền cũng chỉ có dăm triệu thôi chứ có nhiều nhặn gì đâu?
-
Nhưng vì sao hai người lại có quyết định đến với nhau trong khi anh Hội đã có
gia đình, có hai con gái và nhất là chênh lệch với cô đến hơn hai chục tuổi?
- Ai
lấy chồng chẳng hy vọng sẽ được đổi đời, được sung sướng. Đến lúc lấy nhau, có
con rồi thì mới thấy anh chẳng có gì ngoài cái thân hình gày guộc, ốm yếu, tính
cáu bẳn và lòng yêu vợ con vô bờ bến!
Đời
người phụ nữ, khi đi lấy chồng, có được tình yêu thương của chồng, thì đấy là cái
quý giá nhất rồi, là mãn nguyện nhất rồi, còn đòi hỏi gì nữa?!
Của
cải cũng quý thật đấy, nhưng còn có cái quý hơn cả của cải. Đó là tình yêu! Mà
chẳng hiểu sao, em lại yêu nhà em nhiều đến vậy?! Bất chấp tất cả để đến với anh ấy.
Thủy
nói thế rồi bế con vào lòng âu yếm, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện và thư thái.
Tôi
chợt thấy chạnh lòng, nghĩ lại thấy xấu hổ vì cứ cho rằng mọi người lấy nhau,
ai cũng tính toán so đo hơn thiệt!?
Hà Nội,2015.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét