Nhà nào cũng có cha mẹ, anh, chị em đông đúc, thế mà chẳng
hiểu sao nhà nó lại chỉ có mỗi mình nó với ông nội.
Ông thì đã già nua, gầy gò và quắt queo như một nhánh cây
khô. Còn nó dù được khen là ngoan, nhưng vẫn chỉ là một thằng bé mới bốn tuổi
đầu!
Hằng ngày từ sáng sớm tinh mơ, khi con gà trống nhà chú
Lục bán lạc rang bên hàng xóm còn chưa gáy, ông đã dậy đẩy chiếc xe nhỏ, trên để
một cái tủ kính chỉ có ba mặt, xếp lỉnh kỉnh đủ những chai lọ, đến lò bánh mỳ
vào lúc chưa rõ mặt người để xếp hàng lấy bánh. Hình như ông chủ lò bánh có
quen với ông nội thì phải, nên bao giờ ông nội cũng được ưu tiên xếp toàn bánh
loại một.
Ông nội có đóng một cái ghế nhỏ ngay đằng trước xe để nó
ngồi, tay bám vào thành ghế mà ngủ gà, ngủ gật cho đến lúc trời sáng bảnh. Khi
đã rõ mặt người, ông mới đánh thức rồi dúi vào tay nó một cái bánh mỳ không.
Không phải ông tiếc nó, không cho nó ăn nhân đâu, các thứ ông bán nó chỉ ăn
được mỗi pa-tê. Có lần nó ăn phải mấy vụn hạt tiêu lẫn trong pa-tê cay quá, thế
là cu cậu sợ, cạch mãi đến giờ.
Quá tầm trưa, ông mới đẩy xe đến một quán cơm bụi quen
thuộc ngay đầu ngõ. Cô chủ quán còn rất trẻ và tươi tắn, hớn hở chạy ra đón tay
thằng Tũn giúp ông. Hai ông cháu bữa nào cũng vậy, chỉ ăn hai xuất cơm rẻ nhất.
Đĩa cơm của cu Tũn ít hơn một đũa, nhưng ông lại gắp miếng ăn ngon nhất từ đĩa
của ông sang cho nó. Nhìn cháu vừa nhồm nhoàm nhai, vừa hau háu nhìn vào miếng
cái ăn còn lại trong đĩa, lòng ông trào lên một nỗi xót xa. Xót xa cho mình,
xót xa cho thằng cháu nhỏ tội nghiệp đã sớm chịu nỗi bất hạnh cùng ông.
Đầu
giờ chiều hai ông cháu lại lạch cạch đẩy xe ra lò xếp mẻ bánh mới. Cuộc sống cứ
thế túc tắc trôi đi, ông thì mỗi ngày một già hơn, yếu hơn, cháu thì mỗi ngày
một lớn hơn, cứng cáp hơn.
Rồi
đến lúc cháu đến tuổi phải nhập trường, ông lại lo xin học cho cháu. Rồi lại
còn mua sách, vở, bút, mực, thêm trăm thứ tiền đóng, gạo góp. Cũng chẳng hiểu
làm cách nào mà ông vẫn xoay xở được. Đĩa cơm của ông lại phải san lại, bớt đi
đến nỗi cô bé bán quán cũng phải kêu lên:
- Ông ăn thế này thì làm sao mà sống được!?
- Tôi già rồi, yếu
rồi, ăn ngần ấy cũng đủ mà, cháu không phải lo đâu!
- Giời ạ, xuất cơm
của ông còn ít hơn cả xuất cơm mèo nhà cháu!
- Thế à? Nhưng tôi đâu
có ích bằng con mèo?!
- Sao ông lại nghĩ
vậy? Ông có sống thì mới nuôi thằng Tũn được chứ! Không
có ông, nó sống thế nào???
- Đúng rồi, đúng rồi!
Chẳng biết bằng cách gì mà hai ông cháu vẫn cứ sống, vẫn
cứ tồn tại đến khi thằng Tũn đã lớn, đã mười sáu, mười bảy tuổi, đã học xong
Trung học, đã có thể thay ông đẩy xe đi bán bánh, thì ông không còn trụ được
nữa.
Nằm trên giường bệnh trong lúc sức lực chẳng còn lại bao
nhiêu, ông gọi cháu đến cạnh rồi chậm rãi kể cho nó nghe về câu chuyện mà nó
chưa từng được biết đến:
- Ông
thực ra không phải là ông nội của cháu. Ông nội cháu họ Vũ, ở một tỉnh vùng
xuôi. Ông Vũ là một người giàu có, gia thế cao sang nhưng cũng là một người vô
cùng tàn độc.
Trong
một cuộc cạnh tranh để giành nguồn sống và giành tình yêu từ một người con gái,
ông Vũ đã thuê người giết hết cả nhà nhà ông, không kể già trẻ, lớn bé. Sau đó cướp
luôn cả người vợ sắp cưới của ông tức là bà nội cháu bây giờ.
Suýt
mất mạng, lại mất luôn toàn bộ người thân, nhiều lúc ông không còn thiết sống
nữa. Nhưng chẳng hiểu sao ông vẫn sống. Ông đã phải thay tên, đổi họ, sống chui
lủi, lúc nào cũng nơm nớp lo âu, nhưng trong lòng thì ngập tràn thù hận.
Thế
rồi suy nghĩ luẩn quẩn, không biết làm thế nào để bớt đi nỗi uất ức trong lòng.
Ông đã bắt trộm cháu, đứa cháu duy nhất của dòng họ Vũ.
Lúc
đầu cũng định hại cháu để triệt hạ dòng dõi của kẻ thù, nhưng chẳng hiểu sao
ông không thể làm được việc đó. Bởi vì dù sao cháu vẫn là máu mủ của bà nội
cháu, người mà ông đã từng yêu quý nhất trên đời.
Khi
thế cờ đã thay đổi lại, ông Vũ cố tìm mọi cách để mặc cả với ông, muốn chuộc
lại cháu bằng những khoản tài sản kếch xù. Nhưng các cuộc thương lượng đã không
đi đến thỏa thuận. Bởi không có khoản tiền nào có thể làm sống lại được những
người thân của ông đã bị ông ta sát hại?
Thế
là ông Vũ một lần nữa lại thuê người hạ sát ông để giành lại cháu.
Lần
ấy dù bị thương rất nặng, ông vẫn kịp thoát ra rồi bồng theo cháu chạy trốn. Năm
này qua năm khác phiêu bạt khắp nơi, cuối cùng tới một nơi hoang vắng như nơi
này thì ông Vũ mới mất hẳn dấu vết không thể tìm ra ông được nữa.
Hôm
nọ qua một người quen cũ, ông nghe được một tin nhắn của bà nội cháu là bà cháu
đã yếu lắm rồi, trước lúc nhắm mắt, bà muốn gặp ông để nói với ông một chuyện “hệ
trọng”.
Nhiều
lần ông đã sa vào những cái bẫy kiểu này rồi, nên không thể sơ sấy được, bởi
nếu sơ sẩy là mất mạng chứ không còn có lần sau để mà rút kinh nghiệm nữa.
Tuy
nhiên trong lòng ông vẫn áy náy là nếu như không gặp được bà nội cháu một lần
thì cái điều “hệ trọng” kia sẽ mãi là điều bí mật ông không bao giờ biết được.
Mà
nhỡ như nó thật sự “hệ trọng” thì sao?
***
Dù
đã hết sức thận trọng để tính toán và sắp xếp cho cuộc gặp gỡ nguy hiểm này, ông
vẫn không phải là “đối thủ xứng tầm” của ông Vũ. Ông vẫn bị sa vào cái bẫy rất
tinh vi đã giương sẵn của ông ta và chỉ chút xíu nữa là ông mất mạng, nếu như
lúc ấy mọi người không đến giải cứu kịp.
Khi
mọi người đã khống chế được lũ tay chân của ông Vũ, thì ông cũng đã tơi tả vì
bao nhiêu vết thương và rồi ngất đi không còn biết gì nữa.
Mang
những vết thương chí mạng, nhưng cũng chẳng biết vì sao ông vẫn không chết, để
đến hôm nay ông còn có thể kể lại cho cháu nghe những điều cháu chưa biết.
Thằng
cu Tũn ôm lấy ông khóc nức lên, mãi sau mới ngập ngừng hỏi:
- Ai đã biết âm mưu ấy để tìm người đến
ứng cứu kịp, hở ông?
- Ông cũng không biết nữa! Sau này bình
yên lại, cháu hãy tìm hiểu xem sao!
Một
người đàn ông đứng tuổi, từ nãy đứng lặng nói chen vào:
- Cháu hãy hỏi bà nội cháu thì sẽ rõ!
Và
thằng Tũn đã được nghe bà nội khi đã bình tĩnh thuật lại:
- Trước
đó bà cũng bị ông Vũ bắt, trói cả tay, chân, nhốt trong một căn nhà hoang có người
canh gác. Nhưng bà vẫn trốn thoát ra ngoài được.
- Nhưng
sao ông Vũ lại thâm thù ông nội đến thế? Tũn hỏi bà nội.
- Nếu
nghe được đầu đuôi câu chuyện thì cháu sẽ hiểu. Bà nội chầm chậm kể:
“Ông
Vũ, ông nội cháu và bà là người cùng làng. Hai ông xấp xỉ tuổi nhau, chỉ có bà
ít hơn dăm tuổi, sinh ra và lớn lên bên nhau từ tấm bé. Nhưng gia đình mỗi
người một hoàn cảnh.
Khi
cả ba đã trưởng thành, thì đó là cuộc cạnh tranh tất yếu trong đời để giành
giật cuộc sống và cả hạnh phúc lứa đôi. Người luôn “trên thưng”(1) lại là ông
nội cháu, chứ không phải ông Vũ! Người được bà thương cũng lại là ông nội cháu,
chứ không phải là ông Vũ, mặc dù nhà ông nội cháu là bần nông phải lo ăn từng
bữa, còn nhà ông Vũ là đại Địa chủ trong vùng, của cải không để đâu cho xuể.
Vốn
là người hẹp hòi và độc đoán, quen với sự nuông chiều của bố mẹ từ nhỏ, nên ông
Vũ muốn thắng đối thủ bằng mọi giá, kể cả phải dùng đến răng!(2)
Bà
mấy năm nay đã yếu lắm rồi, sợ đột ngột ra đi, nên rất muốn gặp ông nội cháu để
cho ông biết một điều hết sức “hệ trọng” mà vì điều này ông suýt mất mạng.
Một
chi tiết nữa là bố cháu, người bố mà cháu chưa bao giờ biết mặt, hiện là một
chuyên gia hàng không đang làm việc tại Mỹ vừa bị một tai nạn mất cách đây ít
lâu, có để lại một tài sản rất lớn và cả khoản bảo hiểm cũng rất lớn cho hai bà
cháu mình.
Nhưng
cái “điều hệ trọng” hơn cả là bố cháu, người chuyên gia giàu có ấy lại là con
đẻ của ông. Vậy cháu là cháu nội của ông, chứ không phải là cháu nội ông Vũ.
- Làm sao mà biết được chắc chắn điều đó khi
bố cháu đã mất, hả bà?
- Bây giờ
không thiếu gì cách để người ta có thể xác minh được điều đó! Nhưng điều cốt
yếu là bà nội cháu còn sống đây khẳng định điều này. Khi người phụ nữ đã nói
đứa con mình sinh ra là con ai thì đó là điều không còn nghi ngờ gì nữa!
- Cháu
rất hãnh diện và hạnh phúc khi được đích thực là cháu nội của ông! Thằng Tũn
sung sướng ngả đầu vào vai ông nó.
Ông vuốt
ve thằng Tũn, rồi nói với nó:
- Ông Vũ
rất giàu có. Tài sản của ông ấy lớn gấp nhiều lần tiền bạc mà ông bà có thể để
lại cho cháu!?
- Tiền
bạc chẳng bao giờ thay thế được cho tình ruột thịt và lòng yêu kính! Thằng bé
mới lớn dõng dạc khẳng định.
Mấy
ngày sau khi đã rất yếu, ông thở dài nặng nhọc và khi mọi người đã thật trấn
tĩnh, ông mới nói nhát gừng:
- Nhưng
thực ra thì cháu là cháu nội của ông Vũ, Tũn ạ.
- Không phải
là như thế, bà nội đã khẳng định cháu là cháu nội của ông rồi cơ mà!? Thằng Tũn
hét lên.
- Bà cháu
muốn an ủi ông trước lúc ông ra đi.
- Làm sao
ông lại dám nói như vậy, khi tôi còn sống sờ sờ ra đây? Bà nội bật khóc nức nở
hỏi lại ông.
- Bà còn
nhớ ông Vũ có cái bớt nhỏ hình đồng xu trên vai bên trái không? Thằng Tũn cũng
có một cái như thế!
- Nhưng
sao ông lại biết được? Tũn lắp bắp hỏi lại.
- Bởi
ngày trước ông và ông Vũ từng là bạn cùng làng, đã bao năm sống bên nhau, làm
gì chẳng biết!
- Nhưng…
- Ông
hiểu ý cháu rồi, huyết thống, dòng dõi rất quan trọng, nhưng có cái còn quan
trọng hơn đó là tình người.
Người
Đức có câu ngạn ngữ: “Sự
cao quý chỉ nằm trong trái tim, chứ không nằm trong huyết thống”.
Ông
đã chẳng từng yêu cháu và coi cháu là cháu nội của mình suốt bao năm qua đấy
thôi? Bởi dù gì cháu vẫn là cháu nội đích thực của bà cháu cơ mà.
Hà Nội, 2019.
(1): Thưng: Dụng cụ đong lường các loại
hạt, bằng phần mười của đấu, băng khoảng 1 lít.
(2): Dùng đến răng: Không từ một thủ
đoạn nào dù đó là mưu hèn, kế bẩn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét