Chả biết vì sao lại thế,
từ khi sinh ra mọi thứ thuộc về tôi chẳng có cái gì được sắp xếp theo trật tự
thông thường như mọi người! Ngoại hình đã đen đúa,
nhỏ thó, lại sở hữu bộ mặt ngơ ngơ, nên ngay từ bé tôi đã hay bị bạn bè bắt
nạt. Nhớn hơn tí nữa đi ra đường một mình thường có mấy người buôn bán ở vỉa hè
mời mua bút máy gia công, kính râm rởm. Mắc lừa rồi, cứ im thít mà chịu một
mình, cắn rứt một mình, không ai biết, thì cũng thôi và rồi cũng quên dần đi
theo thời gian, còn nếu khùng lên bật lại thì hậu quả thường là rất thê thảm,
nhiều lần om đòn đau đến hàng tháng mới đỡ, có khi còn phải vào bệnh viện nữa.
Đến khi lớn đi làm cũng
vẫn bị cái dớp ấy nó bám. Những chuyện xảy đến với tôi thường thì người ta bỏ
qua không thèm chấp. Nhưng tôi biết cái mà mọi người thích nhất là họ mang tôi
ra cá độ xem ai lừa tôi ngoạn mục nhất, sâu cay nhất, mà cũng là chỉ để vui
đùa, chứ tuyệt nhiên không có ai thù ghét gì với tôi cả.
Đến giờ đã già khú rồi
tôi mới biết rằng ngay đến ông bạn thân nhất từ trẻ của tôi, từ chuyện nhỏ như
để tổ chức cưới con trai ông ấy, đến việc nguy hiểm như thăm trọng tội trong
tù, rồi việc dính đến tiền nong như việc đòi lại mảnh đất của gia đình tôi bị
chiếm dụng trái phép ở Hải Phòng. Đã hơn 50 năm gắn bó với nhau mà ông ấy cũng
vẫn chỉ coi tôi như một lá bài trong tay để lật đi, lật lại, miễn sao ông ta có
lợi...
Lại còn ông bạn học từ
hồi PTTH làm ăn phi pháp bị tù, năm lần bảy lượt tôi ra vào thăm nom, không kể
gian khó, nguy hiểm, thế mà khi ra tù ông ấy cũng đã cùng ông bạn thân nhất của
tôi đang tâm lừa tôi lấy tiền đi buôn thuốc phiện, đúng vào lúc tôi túng quẫn
nhất, phải bán cả gói mỳ chính ăn dở để lấy tiền sửa nhà.
Vụ này tôi cũng mất đứt ba đồng cân vàng với ông bạn
ấy.
Tôi cũng lại cứ ắng đi
chịu một mình, chứ chẳng dám trách ai, kêu ai được nữa!?
***
Mới đây một ông bạn học
cùng lớp Đại học, đi bộ đội lên đến Đại tá Sư đoàn trưởng, từ Đà Nẵng điện ra bảo tôi
là gia đình ông đang gặp khó khăn, vợ đang nằm trên bàn mổ, đối diện với Thần
chết. Ông bảo tôi cho ông vay hai chục triệu để giải quyết việc này.
Tôi chạy đôn, chạy đáo đi
vay hộ bạn, vì hai vợ chồng tôi chỉ có một xuất lương hưu, lương lại thấp thì
lấy tiền đâu ra tiền cho ông ấy vay bây giờ???
Tôi đã bàn với vợ:
- Lúc bạn bè hoạn
nạn, không giúp được nhau nó cứ áy náy thế nào ấy!
- Thế ông quên cái
vụ ông Hòa lừa cách đây ít lâu à? Vợ tôi nhắc lại.
- Ông Hòa là ông
Hòa, có phải bạn tôi, ai cũng như ông ấy đâu?
- Tùy ông!
Sau gần tuần lễ chạy đi
vay lãi gửi tiền cho bạn, tôi mới nhận được những thông tin đến muộn từ một
nguồn tin đáng tin cậy từ Đà Nẵng gửi ra:
“Ông Đại tá mới bán căn
nhà loại sang ở trung tâm Hà Nội và một mảnh đất đẹp trên mười tỷ đồng, vàng lúc
này có giá gần 30 triệu/lượng, thì có việc gì mà phải dùng nhiều tiền đến thế”?
Mãi sau mới biết ông ta là
Phó chủ tịch hội cá độ bóng đá toàn cầu, thua mấy trăm tỷ, nên hai chục triệu
mà tôi “đóng góp” vào “chỉ như muối bỏ bể” chứ bõ bèn gì!
Tôi lại ắng đi như vừa
nhai phải một lúc cả nắm ớt chỉ thiên cay xé lưỡi.
Mấy hôm sau tôi được tin
một ông bạn học khác cũng bị ông Đại tá Sư trưởng lừa mất hơn trăm triệu. Hiện
gia đình “kẻ bị hại” đang “rối như canh hẹ”, có nhiều nguy cơ ông này phải vác
chiếu ra “tam quan chùa làng mà ngủ”.
Tôi lại phải một phen bố
trí đến chơi an ủi và để giãi bày với vợ ông ta là tôi cũng là một nạn nhân
giống ông ấy và hôm nọ đã có ý định nhảy xuống ao làng tự vẫn, may mà có người
tắm đêm vớt lên chứ không đã chẳng còn ngồi đây trò chuyện với ông bà ấy nữa.
Vợ chồng ông bạn, nghe
thế tưởng thật, ra công can gián:
- Thôi bác ạ, cứ cho
là của đi thay người. Một trăm triệu, chứ năm trăm triệu cũng chẳng bằng cái
sinh mệnh của mình đâu, đừng có nghĩ quẩn mà khổ vợ, khổ con!
Sau khi thoát tội, được
vợ tuyên bố tha bổng, ông bạn tôi, mua ít hoa quả mò đến chơi với tôi, rồi thì
thào hỏi:
- Thế bác định nhảy
xuống ao làng tự tử thật à?
- Ừ!
- Thế sao lại không
chết?
- Thì đã chả nói là có người tắm đêm dưới ao vớt
lên thôi!
- Là đàn ông hay đàn bà?
- Con gái!
- Chắc là “tắm tiên” nhỉ?
- Ừ!
- Sướng thật! Thế có nhìn thấy gì không?
- Có!
- Nó thế nào?
- Nó đen sì sì như cái mũ nồi ông đang đội trên
đầu ấy!
- Ông lại bốc phét rồi!
- Biết bốc phét mà vẫn hỏi!
- Thế mới dễ bị lừa chứ!
***
Rồi một ông nữa, một ông nữa…Số tiền ông Đại tá Sư
trưởng lừa bạn bè cũng đã lên đến hàng tỷ bạc chứ không ít!
Tôi bước sang tuổi tám
mươi mới có chắt ngoại. Thằng cháu rể sinh 1990 (Canh Ngọ), khôi ngô, tuấn tú,
cao ráo hơn người và đặc biệt ít nói. Cháu học xong Đại học Hàng Hải nhưng khi
ra trường lại chỉ tham gia kinh doanh với vài công ty tư nhân.
Bây giờ đã bước sang cái
thời kỳ người ta quan niệm khác trước, học xong ra trường không nhất thiết cứ
phải xin bằng được vào làm công chức Nhà nước, để khi về già được lĩnh lương
hưu.
Nó chính là người tôi hỏi
vay tiền cho ông bạn Đại Tá Sư trưởng.
Khi đưa tiền cho tôi nó
nói:
- Ông nên kiểm tra
kỹ lại thông tin, trước khi gửi tiền cho ông bạn của ông. Nếu không, có thể vừa
mất tiền, vừa mất bạn ông ạ!
Thấy tôi chững lại, nó
vội vàng xoa xuýt:
- Cháu không có ý gì
dám coi thường bạn ông đâu. Nhưng cháu làm kinh doanh nên buột mồm nói thế thôi
ạ.
Thế rồi việc xảy ra thế
nào thì mọi người biết cả đấy.
Đêm dài, không ngủ được,
tôi nằm nghĩ:
Đúng như một triết gia
nào đó đã nói: “Trí khôn không đợi tuổi!”
Đúng quá đi rồi, đấy thôi
tôi ngần này tuổi rồi mà vẫn còn ngu hơn rất nhiều lần thằng bé mới ngót nghét ba mươi!
Hà Nội, 2019.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét