Tóc thì đã bạc cả rồi
Răng đà lủng củng, muốn rời nhau ra.
Trăm năm trong cõi người ta,
Ít tiền, ít cả những là yêu thương.
Tưởng như chuyện ấy, vẫn thường,
Hóa ra, chuyện ấy, nửa thương, nửa buồn.
Đã đi hầu cả muôn phương,
Khi túi rỗng tuếch, nửa buồn, nửa lo.
Ngẫm xem trong cả một kho,
Không tiền là lúc nửa lo, nửa buồn,
Tuổi già giọt lệ như sương,
Sống chi, sống mãi để buồn, để lo!
Hà Nội, 2015.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét