Nhà tôi giờ ở trong làng, ngay cạnh đình Hoàng Mai nên
hằng ngày cứ khoảng năm rưỡi sáng, là tôi ra sân đình đi bộ vài chục phút cho
lưu thông khí huyết.
Tình cờ một hôm gặp hai ông cũng ra đi bộ ở đấy. Thấy
cũng dễ gần. Hỏi han mới biết một ông là ca sĩ, ông trẻ hơn là giảng viên ngành
Điện tử dạy Đại học Bách Khoa Hà Nội, nơi tôi đã từng là sinh viên mấy chục năm
về trước.
Dắt díu vào thăm nhà nhau, quen thêm ba ông nữa. Một ông trước
làm Xây dựng, một ông về Cơ khí còn một ông bên Viễn thông, họ đều là những thợ
hàng đầu. Chúng tôi tự dưng thân nhau rất nhanh, tuy chẳng ai là người Hà Nội
gốc, nhưng cũng chỉ loanh quanh Hà Nam, Nam Định, Thái Bình. Trong buổi tụ tập đầu
tiên tại nhà ông ca sĩ cũng đã bảy tư, lấy chén rượu, dăm củ lạc để giới thiệu
sơ sơ về nhau, rồi chụp ảnh kỷ niệm.
Có sáu, thì năm người nhà ở Ngõ Gốc Đề, nên lấy luôn cái
tên là Nhóm Gốc Đề. Đi từ nhà tôi cạnh đình Hoàng Mai xuyên ra Mơ(1) cũng
khoảng hơn cây số.
Thấy tôi nhiều tuổi, nên các ông có vẻ quý hóa, định bầu
cho cái chức Nhóm trưởng, nhưng tôi phân trần:
- Tuy nhiều tuổi, nhưng từ trẻ tôi chưa điều hành ai bao
giờ, ngay đến bản thân mình cũng chẳng mấy khi “chững chạc”, nếu làm nhóm
trưởng thì trước sau nhóm cũng tan.
Mọi người trước còn ép, sau biết tôi hiện giờ chỉ ngồi
viết truyện. Là những người từng trải, nên họ hiểu rằng làm nghề viết đa phần đều
gàn gàn, dở dở. Viết là một nghề đã không kiếm ra tiền, mà hơi tí lại khùng lên
coi trời bằng vung, nên cuối cùng cũng thông cảm, để ông Giảng viên Đại học làm
nhóm trưởng vậy.
Nhóm
cũng quan tâm, hỏi han về công việc của tôi. Tôi kể đến giờ cũng viết được khá
nhiều, đã đưa Hội Nhà văn xuất bản được một tập truyện ngắn ba mươi truyện. Nhưng
nếu cứ viết ra rồi đưa đi xuất bản, xong đem bán thì chỉ có Tây nó mua về xay
bột giấy!? Bây giờ văn hóa đọc không còn được người ta ưa chuộng nữa, còn nếu
cứ in ra rồi đem tặng bạn bè đọc chơi cho vui thì chỉ ít lâu sau nhất định sẽ
được ra nhập vào đại gia đình “vô sản” hoặc được chuyển sang “định cư” bên Trâu
Quỳ(2).
Trong
số truyện tôi viết, không phải toàn là những truyện dở, không thể đọc nổi. Bởi
cũng có một số truyện được các bạn thích, cứ khích lệ vì thế tôi vẫn viết đều
đều và cũng bởi vì viết đã là cái nghiệp gắn chặt với cuộc đời không mấy may
mắn của tôi rồi! Không viết thì ngồi ngáp vặt rồi ngửng lên đếm lá trên cây hay
sao? Vì vậy viết xong, tôi đành Pốt(3) lên một trang Web(4) hoặc lên trang
Facebook(5) để cho thiên hạ ai thích thì đọc.
Làm
thế cũng không có mục đích là để đánh bóng tên tuổi, vì tên tuổi của tôi có ai
biết đâu, có đáng gì đâu, mà đem đánh bóng cho phí công, phí thì giờ!
Một
số truyện các bạn thực sự thích thú và được nhiều người ưu ái nhận xét.
Đọc
những lời nhận xét ấy thì vì sao tôi lại không viết tiếp, vì sao lại phụ sự tin
yêu của bạn cho được!?
Riêng
ông Giảng viên Bách Khoa về Điện tử thường sang chơi và chăm sóc cho cái máy
tính ít tiền nhưng nhiều tật của tôi, mong tôi ít bị nó hành hạ khi viết lách.
Mọi
người đọc truyện tôi viết đều có nhận xét là cái lối viết của tôi nó cứ ngang
ngang, không êm thuận, ngọt ngào như giọng văn của người khác. Ai đọc cũng có
cảm giác như bị giắt răng như sau khi nhai mấy củ dong riềng, nên có ông đã hỏi
tôi sao không sửa lối viết đi cho dễ đọc, dễ nghe, để ai xem cũng ưa, cũng
thích?
Tôi
đành tâm sự:
- Khi mẹ
sinh, tôi ra ngược, nên nó đã vận vào thân từ thuở lọt lòng. Cái gì thuộc về
tôi nó cũng cứ trúc tra, trúc trắc, ngang phè phè, muốn khác đi cũng chẳng
được!
Có
ông còn hỏi:
- Ông có
đọc những bài viết trên mạng Xã hội(6) không?
- Có chứ,
tôi đọc nhiều là đằng khác!
- Họ viết
thế nào?
- Mạng Xã
hội mênh mông lắm, nó là phát kiến vĩ đại nhất, đáng giá nhất của loài người
trong thế kỷ 20 này. Bất cứ cái gì cũng có thể tra trên mạng. Từ thằng bé học
tiểu học, đến ông bác học già khụ đều có thể tra cứu mạng để bổ sung thêm những
kiến thức còn thiếu của mình. Tuy nhiên cũng không phải là ai cũng hiểu đúng
được hết những lợi ích của nó. Đã có một ông đạo diễn điện ảnh dạng đặc biệt “ngu
ngốc & lắm mồm” nhận xét mạng Xã hội chỉ như một bãi rác khổng lồ bẩn thỉu!
- Quan
điếm của những người tham gia trên đó thường là gì, hả ông?
- Có mấy
loại như sau:
*
Thứ nhất là viết để lấy lòng bề trên, lấy lòng lãnh đạo.
*
Thứ hai là lấp lửng, không ra trong, không ra đục, lờ lờ nước hến, muốn hiểu
sao cũng được. Khua môi, múa mép, khoe về kiến thức, về sự hiểu biết, về mối
quan hệ rộng lớn, khoe sự từng trải, đi nhiều, biết lắm hòng đánh bóng tên tuổi
của mình!
*
Thứ ba là bới bèo ra bọ, bới lông tìm vết, thậm chí còn dựng chuyện để bôi nhọ
người khác.
*
Loại cuối cùng là loại vô văn hóa, dung tục và xằng bậy!...
- Sao lại
có thể cùng tồn tại song song mấy thể loại này một lúc ?
- Mạng Xã
hội mà, ai muốn nói gì thì nói, viết gì thì viết. Mấy ông an ninh mạng cũng
chẳng quản hết được, vả lại mạng Internet có phải là của riêng nhà các ông ấy
đâu mà các ông ấy thao túng?(7)
- À, hèn
chi, cùng một sự việc mà có ông khen hết lời, lại có bà chửi hết cỡ!
- Nhưng
cái gốc của vấn đề là ở chỗ: Đa phần các tác giả viết trên đó cũng chỉ có mỗi
mục đích là kiếm ăn!
- À, à
hiểu rồi, thì ra khen cũng để kiếm ăn, mà chê cũng để kiếm ăn!
- Chính
xác!
- Có lẽ
thời nay không còn những người viết sử chân chính nữa ông nhỉ?
- Có nhà
viết sử chân chính bên Trung Hoa chỉ viết những điều trung thực mà năm anh em
ruột trong nhà đều bị chém chết cả, ông không biết sao?
- Có phải
là nhà viết sử Tư Mã Thiên không?
- Tấm
gương ấy chưa đủ lớn để thiên hạ soi vào à?
- Nhưng nếu
cứ tung hô, ca ngợi kẻ khác là để kiếm miếng cơm ăn thì cũng còn có thể hiểu được,
bởi những đứa được ca ngợi thường có chức, có quyền, chúng sẽ bố thí cho mấy
thằng “bồi bút” hèn mạt kia một ít cơm thừa canh cặn. Nhưng còn mấy thằng
chuyên đi bới móc và dựng chuyện để bôi xấu, thì ai thí cho miếng ăn thừa nào
đâu mà nuốt?
- Ô hay,
đã có bên phải thì ắt có bên trái. Thằng chuyên đi bới móc thì bọn đang đắc thế
ghét bỏ, không cho ăn, nhưng lại được bọn thất thế cho ăn!
- À, thì
ra thế!
- Ông
không biết chứ, có những tên mấy đời làm “nô bộc”, chuyên “bưng bê, múc rót”
cho bọn cầm quyền một thời. Khi chủ chết những “ân sủng” không còn nữa, không được
bọn kế thừa dùng lại nữa, thế là quậy phá ầm ĩ lên.
Chửi
bậy, nói càn tất dẫn đến bị bắt, bị tù, bị đối xử tàn tệ. Trốn ra ngoài được
bèn quay lại “sủa ngậu” cả lên, bới thối từ những chuyện có thật, đến những
chuyện không có thật. Song buồn cười nhất là mấy “con cún con này” lại muốn làm
người lớn, muốn làm “chính nhân quân tử” để nhận định, để phán xét mọi cái trên
đời, kể cả về ông chủ cũ đã chết của chúng. Thật là chẳng còn ra làm sao nữa! Ngẫm
lại thì chúng không bằng con chó của ông lão mù đi ăn xin quanh chợ nuôi để dắt
đường!
Lại
có những con điếm dở, đánh đĩ trăm phương, hết thời, cũng tự cho cái quyền chửi
bới vào cả ông bà, ông vải nhà mình. Con này đã láo xược nói rằng dân tộc Việt
Nam tất cả đều ngu dốt và hèn hạ, không bằng một bộ lạc ở Trung Phi.
-
Thế bọn nào cho “bú mớm” để nó tồn tại mà
chửi bậy?
- Có một vài
tổ chức phi chính phủ lưu vong nào đó, đang chống đối lại nhà nước, chống đối
lại chính quyền nuôi nó, chứ không lấy cứt mà ăn à? Làm điếm thì hết “đát”(8) rồi.
- Dòng
tộc và bố mẹ nó chắc là ngu dốt và hèn hạ lắm nên mới sinh ra một quái thai như
nó. Nó quên là dân tộc ta đã từng có một Nguyễn Trãi, từng có một Quang Trung,
từng có một Trần Quốc Tuấn,…Những người này đều là những người ngu dốt và hèn
hạ như nó phỉ báng à?
- Lý
Thường Kiệt đã từng đánh sang Tàu chiếm được cả Châu Ung, Châu Khiêm thì cũng
là người ngu dốt và hèn hạ sao?
- Con chó
cái này không đáng để mình nói đến đâu, bẩn cả mồm!
***
Ông
bạn Ca sĩ đã bảy tư tuổi nói với các bạn một điều mà tôi rất tâm đắc:
-
Tôi là ca sĩ nhưng bây giờ đã về nghỉ rồi, không hát để kiếm tiền nữa, mà chỉ
hát cho vui với bạn bè.
Vợ
tôi nói:
-
“Đến tuổi này anh còn hát được cho bạn bè nghe đã là quý lắm rồi. Cái đáng quí
hơn là anh còn dám đứng lên trước đám đông để hát.
Đừng nói đến những ý nghĩa to lớn làm gì, mà
chỉ nguyên cái việc anh có đủ can đảm làm cái việc mình yêu thích đã là đáng phục
lắm rồi!”
Đại
đa số người ta thường a dua làm theo cái người khác khởi xướng. Cái hội chứng
đám đông là một bệnh xã hội không thuốc nào trị được. Nên tôi càng thấy điều
ông bạn ca sĩ tâm sự thật đáng quí.
Cụ Tản
Đà đã từng phải thốt lên:
“Dân
hăm nhăm triệu, ai người lớn?
Nước
bốn nghìn năm, vẫn trẻ con!” (9)
Tưởng
cụ đùa, nhưng kỳ thực thì cụ nói rất đúng chứ chẳng đùa một chút nào. Cả một
dân tộc mấy chục triệu người chẳng có đứa nào chịu lớn lên làm người lớn cả, bọn
nó vẫn thích được bú mớm, thích được chăm chút như một bầy trẻ nhỏ, vẫn không
rời được bầu vú mẹ, vẫn ngô ngô, ngọng ngọng đến già.
Hà
Nội, 2019.
(1) Mơ: Chợ Mơ: góc
phố Bạch Mai và phố Hưng Ký (cũ) nay là phố Minh Khai.
(2) Trâu Quỳ: thuộc
thị trấn Gia Lâm có bệnh viện Tâm thần.
(3) Pốt: Post: tiếng
Anh: đưa lên, chuyển lên
(4) Web: Trang mạng
cá nhân: World Wide Web: mạng toàn cầu.
(5) Facebook: Trang
cá nhân
(6) Mạng Xã hội: Internet:
một ma trận mạng kết nối các máy tính trên khắp thế giới.
(7) Thao túng: Bằng
thủ đoạn nắm lấy, bắt hành động theo ý mình.
(8) Đát: Data: Tiếng
Anh: dữ liệu, thời hạn
(9) Khoảng năm 1938
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét