tháng 7 25, 2019

Cành hoa trắng

Mới mờ mờ sáng Tư đã cướp được cái bánh bao ở hàng bà Định.
Vừa đi, vừa ăn, chưa bao giờ nó thấy móm ăn nào ngon như thế. Đến cửa đình làng thì ăn hết miếng cuối cùng. Dừng lại một lúc nó chợt nảy ra ý định quay lại cướp thêm cái nữa, nhưng khi nhìn thấy cái que to tướng dựng bên nồi bánh bao hấp nóng đang bốc hơi lên nghi ngút thì ý đồ định ăn cướp lần nữa bỗng vụt tan biến đi ngay.
Chậm chạp quay về nhà để ngủ vì cả đêm qua hắn lang thang vô định khắp các ngõ ngách nên đến giờ hai con mắt đã díp lại rồi. Đường đi trước mắt nó cứ chập chà, chập chờn không còn rõ nữa. Đến lối rẽ vào bãi rác đầu lô quen thuộc thì không còn đi vững được nữa, nó đổ kềnh lên mớ giẻ ai mới vứt  tối qua, ngay lối vào rồi ngủ say như chết.
Đến gần trưa mới thức giấc, hắn đã thấy một bát to cơm trên có miếng cá kho mẹ đã để ngay cạnh đầu mà mấy con chuột cống to bằng nửa con mèo đang tranh nhau ăn quá nửa. Xua lũ chuột đi, hắn thản nhiên xúc chỗ cơm còn lại ăn hết ngon lành rồi bước vào căn lều riêng của nó chỉ được cắm sơ sài bằng mấy cái que tre, trên phủ lên mấy manh chiếu và mấy mảnh áo mưa rách của người ta đã vứt đi để che mưa nắng.
Cách đây mười sáu năm, chẳng biết ai đã sinh ra nó, rồi mang vứt ở bãi cát ven sông. Một bà chè chai, đồng nát bới rác nhặt được mang về nuôi. Trộm vía được cái nó khỏe mạnh, mặt mũi cân đối, đẹp như tượng. Lớn lên đi học, bao giờ nó cũng đứng đầu lớp, nhưng lấy đâu ra để mà đi học mãi, khi mà chỉ có một mình mẹ phải kiếm tiền nuôi cả nhà, ba đứa con đẻ với một ông chồng mù, nay lại thêm nó nữa.
Cuối năm khi thi đỗ thủ khoa vào cấp 3 một trường chọn, thì đột ngột nó bỏ học đi làm phụ vữa. Mẹ và các anh ai cũng tiếc. Các anh thì không học được, nên muốn cho nó học thêm nữa. Nó cũng hiểu điều đó nhưng nó còn hiểu rằng thiếu kiến thức đã khổ, nhưng thiếu tình thương, thiếu nhân cách thì còn khổ hơn nhiều.
Mẹ nó tuổi đã cao, sức đã yếu, mà vẫn phải trằn lưng để cáng một gánh nặng quá sức thì quả thực là bất nhẫn.
Phải bỏ học đi làm phụ vữa tuy quá với sức vóc học trò của nó, nhưng khi đã có quyết tâm, khi đã có tình yêu với những người thân thiết thì nó thấy vẫn có thể vượt qua được.
Từ khi nó đi làm thì gia đình cũng đỡ khó khăn hơn nhiều, mẹ và các anh cũng quý nó hơn, nể nó hơn.
Nhưng bỗng một hôm, người ta chạy vội về báo với mẹ, nó bị tai nạn lao động. Bị cả cái rầm gỗ to nặng rơi trúng đầu. Vào bệnh viện, người ta cứu được mạng nó, nhưng không cứu được bộ óc vốn rất thông minh của nó.
Nó vẫn cứ lớn lên theo năm tháng nhưng trí khôn thì không phục hồi được nữa. Nó vẫn sống, vẫn đi làm, nhưng đôi lúc lẩn thẩn một chút, làm những việc không chủ động một chút.   
Ít lâu sau, bệnh của nó ngày càng nặng thêm, nó bỏ đi lang thang, nhiều hôm không về nhà, ăn uống cũng vậy, bữa đực, bữa cái, vớ được cái gì, ăn cái đó, có nhiều hôm không kiếm được gì thì đành ôm đầu nằm ngủ ở xó xỉnh nào đó. Chẳng biết làm thế nào khác đi được.
Mới đầu khi bỏ đi dăm bữa, mẹ còn sai các anh đi tìm, sau mãi thành quen, không ai còn thời gian đi tìm nữa, muốn đi thì đi, muốn về thì về.
Lại cũng đã lớn rồi, chẳng ai ăn thịt mất đâu mà sợ.
Có hôm nhớ đường tìm về bãi rác, gặp được mẹ thì mẹ cho củ khoai, củ sắn hoặc bát cơm.
Hôm nào không gặp mẹ, nó loanh quanh một lúc rồi lại bỏ đi tha thẩn.
***
Một sáng người ta đến báo cho bà chè chai, đồng nát là thằng Tư bị chết đuối ngoài sông. Bà mẹ và các anh chạy ra đến nơi thì người ta đã vớt nó lên bờ rồi.
Nắm lấy tay đứa con bất hạnh nước mắt người mẹ chảy ròng ròng không dứt, mãi sau bà mới nghẹn ngào nói với nó được một câu:
- Tư ơi, mẹ đã nhặt được con về, đã nuôi con bằng chính dòng sữa trong bầu vú mẹ. Những mong sau này con lớn lên thành người, nhưng mẹ nghèo quá, không nuôi con được chu đáo. Khiến con đã phải bươn chải, vất vả từ khi còn thơ bé, giờ con lại phụ mẹ, bỏ mẹ ra đi. Con làm tan nát lòng mẹ rồi, Tư ơi!
Nấm mộ đơn sơ và nhỏ bé trong nghĩa trang đầu làng, người ta thấy hôm nào cũng có một cành hoa trắng của mẹ cắm trên.


Hà Nội, 2019.
  


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét