Ông bạn hàng xóm của tôi sáng nay (12/10/2014) sang tôi sớm hơn mọi hôm, tay
cầm tờ báo. Vừa uống ngụm nước tôi vừa pha, rồi ông thở dài đưa tôi tờ báo Lao
Động (Lợi quyền của người lao động) số 224, hỏi tôi:
- Ông đã đọc tờ báo cũ này chưa?
- Chưa, nhưng sáng nay lúc 07 giờ , tôi có xem TV mục Báo Chí toàn cảnh
trên VTV1 thì thấy một tít báo thế này:
Thể thao Việt Nam hậu ASIAD: Gieo trăm tỷ,
gặt …1 huy chương vàng.
(Đắc Lâm - 8:59 AM, 07/10/2014)
HCV của Thúy Vi không đủ gỡ gạc thất bát
của TTVN tại ASIAD.
Chưa có thống kê chính thức, nhưng tính
tổng kinh phí cho đoàn thể thao Viêt Nam tham dự ASIAD 2014 gồm chi phí tập
huấn nước ngoài, thuê chuyên gia và suốt quá trình dự ASIAD thì số
tiền ước tính lên tới trăm tỉ đồng. Thế nhưng, khi bỏ ra số tiền lớn
như vậy chỉ thu về 1 HCV, 10 HCB và 25 HCĐ, thì cần phải suy nghĩ.
- À, tại đầu tư ít quá chứ sao! Cứ thử bỏ
ra nhiều hơn xem!
- Ít cái nỗi gì - Hơn trăm tỷ mà còn ít ư?
- Nếu chịu bỏ ra nghìn tỷ, mười nghìn tỷ
thì số HCV sẽ khá hơn, chứ sao nữa!
- Ông có biết tiền ấy ở đâu ra không?
- Tiền của ngân sách nhà nước chứ còn ở
đâu.
- Nhà nước có gieo trồng gì đâu mà có
tiền?
- Nhà nước không gieo trồng trên đất nhưng
có chỗ màu mỡ hơn đất nhiều!
- Làm gì có chuyện ấy. Chẳng lẽ họ lại
gieo trồng trên lưng ông à?
- Một cái lưng tôi thì “bõ bèn” gì! Họ đã
gieo trồng và gặt hái trên lưng gần 90 triệu “đồng bào thân yêu của chúng ta”
đấy, ông ạ!
- Ừ, mà có lẽ thế thật!? Hèn chi mà dân ta
vẫn cứ nghèo khổ mãi như thế.
Bệnh viện thì bốn năm người một giường.
trường học thì phải chia ca để học, trường không ra trường, lớp chẳng ra lớp.
Thày cô giáo không sống nổi bằng nghề. Có nhiều thày cô giáo yêu nghề phải gạt
nước mắt bỏ trường tìm kế sinh nhai khác để tồn tại
- Còn có lẽ cái con khỉ mốc gì nữa! Bọn Tổ
chức cái “hội Thể thao” này, liên kết với bọn Quản lý ngân sách nhà nước, phóng
tay chi tiền. chúng thừa biết trong đó chúng đã “cho vào hầu bao mình” được bao
nhiêu phần trăm rồi. Làm gì mà chúng chẳng thoải mái.
Các cụ chẳng có câu:
“Ông thày ăn một, bà cốt ăn hai,…” đấy
thôi. Với lại có phải tiền của ông, của cha chúng đâu mà chúng xót!
Mà cũng lạ, ở nước nào cũng vậy khi đăng
cai tổ chức một lễ hội nào có nước ngoài đến dự, đều có lãi. Riêng nước ta thì
ngược lại tổ chức cái gì, cũng lỗ chỏng gọng, chẳng hiểu ra thế nào nữa!?
- Có thế mà cũng không hiểu! Khi tổ chức
ra làm bất kỳ cái gì thì chúng chia nhau phần trăm thỏa thuận trước đã. rồi mới
tính đến việc tổ chức sau.
- Thế thì có ngày chúng đào cả mả tổ lên
để bán lấy tiền đút túi chứ chẳng chơi!
- Thì ông không thấy mấy đứa nó bán đất năm
mươi năm đến chín mười chín năm cho nước ngoài rồi đấy ư?
- Bán thế nào, ở đâu?
- Mấy khu béo bở gần đường giao thông,
chúng bán cho nước ngoài, để xây dựng khu công nghiệp, công nghẽo gì gì ấy!
- Tôi và ông biết đoàn thể thao ta chỉ
được một huy chương vàng, nhưng thử hỏi nếu khi giành được mười huy chương vàng
thì đất nước này có gì khác đi không?
- Dân thì làm sao mà khác đi được chứ.
Nghèo vẫn vậy, khổ vẫn vậy.
- Thế thì chúng lấy tiền của dân ra để đua
nhau giành thật nhiều những cái “vô bổ”, những cái “rởm đời” ấy để làm gì?
- Ông Trần Quốc Vượng một người viết sử đã
từng nói: “Nước ta chỉ là một cái làng lớn!”
Vì thế cung cách sống của nó mang nặng
“tính làng xã”. Thích vung vinh, khoe mẽ, vỗ ngực ta đây. “Miếng giữa làng, hơn
sàng xó bếp” mà. Đúng là “được tiếng khen, ho hen chẳng còn”! Ăn vỏ khoai mà
nói là ăn thêm cái bánh rán như trong chuyện tiếu lâm vậy!
Hà Nội, 2014.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét